Các mẹ ơi, tình hình là bé Bi nhà em chuẩn bị ăn dặm. Em đang học cách làm sữa chua từ sữa mẹ cho bé nhưng toàn bị tách nước thôi. Các mẹ có cách gì làm sữa chua từ sữa mẹ thành công chia sẻ cho em với. Em cảm ơn các mẹ nhiều lắm ạ.
(Xem thêm)
 Cách   làm  sữa chua cho bé từ sữa mẹ?

TuvanHoidapVG

Cách làm sữa chua từ sữa mẹ cực đơn giản: Nguyên liệu các mẹ cần: - 200ml sữa mẹ; 1...
Tình hình là con trai mình sắp thi đại học, cháu đang học ôn thi mấy hơi, học cả ngày lẫn đêm, ngủ không đủ giấc. Nhìn con gầy hẳn đi vì thiếu ngủ mà mình lo quá. Các mẹ có cách gì để tăng cường sức khỏe cho con mùa thi chia sẻ giúp mình với. Mình cảm ơn lắm.
(Xem thêm)

alexale12

Chất bột đường: Não sử dụng một lượng lớn đường để hoạt động (khoảng 20% tổng lượng bột đường cung...
Chào các mẹ, Tình hình là đầu hè mà nóng quá, nhà em có em bé, cả ngày không dám bật điều hòa nhiều nên tính lắp 1 cái quạt trần để làm mát phòng ngủ. Nhưng mới đây, em đọc báo thấy có vụ sinh viên Đại học thương mại bị quạt trần rơi vào đầu làm em sợ quá. Xin các mẹ tư vấn giúp em nên lắp quạt trần của hãng nào và lắp đặt ra sao để an toàn cho gia đình có trẻ nhỏ ạ.
(Xem thêm)
Cháu không tập trung nghe cô giảng, kỹ năng viết chậm, tư duy không nhanh bằng các bạn cùng lớp. Về nhà cháu không tự giác học bài, ba mẹ phải nhắc nhở, đốc thúc, cháu mới ngồi vào bàn học. Xin tư vấn giúp tôi cách giúp cháu cải thiện tình hình này.
(Xem thêm)
Mình là sinh viên thường xuyên phải học ca sáng mà lúc nào cũng phải 3h30 đến 4h mới ngủ được, để rồi đến lớp thì ngủ quên mất cả học luôn... Ai có biết làm cách nào để dễ ngủ nhất không?
(Xem thêm)

cuongvancung

5 cách giúp bạn dễ dàng đi vào giấc ngủ 1. Cải thiện nơi bạn ngủ - Hãy làm cho...
Bạn ấy đưa bạn mới về không hỏi ý kiến cháu, cháu cũng cố gắng hòa đồng nhưng hình như cháu càng cố gắng bao nhiêu thì hai bạn càng tỏ ra cách xa. Cháu như bị lờ đi, thậm chí có gì ăn, hai người kia cũng không mời cháu. Cháu đã nói chuyện thẳng thắn với hai bạn nhưng không thể giải quyết được, hai bạn cứ cố bao biện cho nhau và thể hiện cháu có lỗi chứ hai bạn không có lỗi gì. Cháu thật sự rất khó xử, không muốn tình bạn của cháu chỉ vì người thứ ba mà bị rạn nứt. Cháu rất mong được một lời khuyên
(Xem thêm)

chieuthuvang

Tình bạn là một trong những tình cảm cao quý của con người, nhất là khi chúng ta còn trẻ. Tuy...
Đó là đứa con gái chửi thề nhiều nhất mà tôi từng biết. Hay nói cách khác, nó là đứa thô tục duy nhất mà tôi biết. Tôi sinh ra trong 1 gia đình gia giáo, bố làm hiệu trưởng trường tôi đang theo học, mẹ làm giáo sư sử học có tiếng trong giới. Còn tôi, 1 học sinh giỏi toàn diện. Và tôi gặp nó trong 1 lần ôn bài ở thư viện. - Ông anh đẹp trai, cho mượn máy tính cái đi. Nơ xanh, là học sinh lớp 11. Nó trông xinh xắn, nhưng hơi bóng tròn. - Đây! Nó tự dưng mang cả tập sách sang ngồi gần tôi. - Giảng hộ dùm em luôn đi! Tôi hơi trơ người ra nhìn con bé đó. Mắt kẻ đen xì, môi son xí muội đỏ chói. Váy đồng phục ngắn trên mức quy định đã thế còn mang 1 đôi giày cao chót vót. Từ đầu đến chân tổng hợp lại tôi chỉ có thể nói: con bé đó hư hỏng! ................ - Ông anh, hôm nay đưa hộ em về với! Tôi gặp nó cả tuần trong thư viện. Không hiểu nó vào thư viện làm gì mà chỉ toàn thấy nó ngồi soi gương, nói chuyện mà miệng toàn thốt ra những câu nói chửi thề thô tục phát ớn. Nào là- tôi viết tắt nha- Đm, vl, đm anh ý- nó nói với tôi đấy- và hay bảo 'Chết mẹ anh đi' khi tôi không đồng ý với nó cái gì đó. Tôi thắc mắc nó là gái hay trai vậy? - Anh! Em thích anh! Nó chống cằm nhìn tôi, tay đưa tờ giấy được viết gọn lỏn ấy cho tôi. - Đi chỗ khác chơi đi! Tôi vẫn cắm cúi viết, ai lại quan tâm mấy đứa hư hỏng đấy chứ. - Anh đưa em đi nha! - Tui đang học không thấy sao bà nhỏ! - Thế em chờ anh học xong nha! Tôi thở dài, mệt con bé này quá. - Tìm trò khác chơi đi! Anh không thích em! Nó cứ trơ mắt nhìn tôi gần cả phút. Rồi âm thầm cất sách vở vào cặp. - Đm, lần đầu tiên tỏ tình mà thất bại mất rồi! Chết mẹ anh đi! Lạnh lùng khó ưa. Rồi nó bỏ đi. Rồi nó ra khỏi cuộc sống tôi, không bao giờ trở lại. Tôi không thấy nhớ. Nhưng sao tôi thấy thiếu. ................... - Chết mẹ mày đi! Ỷ đông đánh ít à! Tôi lại nghe thấy cái giọng đó, lại câu nói đó. Là nó, là con nhỏ đó. Tôi đang đứng ở 1 góc sân trường chứng kiến 1 vụ bạo lực học đường mà người luôn quấy rầy tôi đang bị tới 8 đứa con gái xúm lại đánh. - Thầy hiệu trưởng tới kìa. Nhanh, gọn, lẹ. Tám đứa kia rút đi trong vội vã, ném lại là ánh mắt sắc lạnh dành cho nó. Tụi nó đi hết, tôi mới chạy ra. - Sao lại như vậy? - Tụi nó kéo em đi đánh nhau, em không đi, chúng bảo em phản. Thế là em bị đánh. Đm. Tôi thở dài, kéo nó dậy, mang nó tới phòng y tế. - Anh theo dõi em à! Đôi mắt trong veo kia nhìn tôi chớp mắt. Tôi phì cười. Nó không kẻ đen đôi mắt nữa, môi cũng đổi màu rồi. - Ngồi im đi! - Anh khó tính thế, người ta thích anh thật đấy. Xem này, không trang điểm nữa này. Chăm học rồi này! - .... - Thôi, anh chả thích thì thôi. Mất công em thay đổi thế.... - Anh về đây, đi nhanh anh đưa về. Tôi thấy thích nó như thế này. Ngoan hiền tuy miệng vẫn cứ nói bậy. Nhưng thật sự là thích hay là ngộ nhận? Nó ngoan ngoãn ngồi sau xe tôi, ngoan ngoãn như 1 con mèo. Không như mọi hôm cứ ngọ nguậy làm đủ trò. - Từ nay bớt chửi thề đi! - Vâng! - Đừng chơi với tụi kia nữa. - Dạ! - Sao hôm nay ngoan vậy? - Thế anh mới yêu chứ! Đúng hông! Tôi lại phì cười. Hôm nay tôi thấy lạ. Nắng màu hồng thì phải! ............ - Anh ơi! Giật mình, đẩy gọng kính lên tôi thấy nó đang ở trước mặt tôi. - Hôm nay tới làm gì? Nó lại xuất hiện ở thư viện, nhưng tay nó đang cầm 1 cái hộp màu hồng, mặt mày thì hớn hở. - Cho anh! - Gì đây? - Anh ra đây đi! Nói trong đây bị la đó! Tôi lò dò theo nó ra ngoài, ôi trời, nó còn nhảy chân sáo nữa kìa. - Valentine vui vẻ! Hôm nay valentine sao, bây giờ là 7h chiều rồi. Ngày này mọi năm tôi vẫn nằm trong thư viện tới tối rồi về nhà. Còn nó, giờ này còn ở đây, bộ không đi chơi sao. - Không đi chơi à? - Anh không đi với em thì em đi với ai! Tôi im lặng, đẩy gọng kính nhìn bộ dạng của nó trông buồn cười đến lạ. - Xuống cổng đợi, anh đưa em đi chơi! - Hửm? Sao hôm nay anh lạ thế! - Người yêu đưa người yêu đi chơi thì có gì lạ! Nó tròn mắt. Nó mỉm cười. Nó nhảy lên. Nó ôm tôi. Tôi cười. . . Valentine vui vẻ! Anh thích em!
(Xem thêm)
Mình và người yêu yêu nhau đc 2 năm rồi. Cách đây 1 tháng cô ấy đi học quân sự, cô ấy ít quan tâm đến mình hơn và cô ấy bảo nếu mình đi học quân sự giống cô ấy thì chắc cũng sẽ quên mình thôi. mình buồn lắm. Hôm qua học quân sự xong cô ấy về Hà Nội, còn mình thì ở quê vì được nghỉ tết rồi mà.... Và cái cảm giác lạnh lùng, thiếu quan tâm của cô ấy càng ngày càng hiện rõ.... Hôm nay cô ấy còn nói dối mình là đi chơi với gia đình nữa nhưng thực ra là đi chơi với ai đó....... Gần tết rồi, mình thấy cô đơn quá... mình ghét cảm giác lạnh nhạt này.....Thực sự mình rất buồn...... Mình phải làm sao đây.
(Xem thêm)
Tôi năm nam 29 tuổi, đang làm một GV THPT, cách đây 3 năm tôi có gặp và quen một cô bé ít hơn tôi 8 tuổi. Sau đó 1 năm thì chúng tôi yêu nhau, ngày đó cô bé ấy vẫn đang học lớp 12.em rất yêu tôi, quan tâm chăm sóc từ cái ăn cái mặc và những lúc tôi buồn tôi vui thì luôn động viên an ủi. Tôi đã từng yêu trước khi yêu em nhưng tôi biết em là người yêu thương tôi nhiều nhất, chân thành nhất và cũng hi sinh vì tôi nhiều nhất. Rồi em chia tay mái trường cấp 3 vào đại học ở Hà Nội, phải xa nhau 120km chỉ thỉnh thoảng gặp gỡ khi em, về quê gặp tôi hoặc tôi xuống HN gặp em nhưng ty của chúng tôi vẫn rất đẹp và có rất nhiều kỉ niệm buồn vui. Khi giận nhau hay cãi nhau em luôn là người chịu thiệt và làm lành trước. Chính vì thế tôi đâm ra tâm lý chủ quan, nghĩ rằng cái gì đã thuộc về mình thì mãi mãi ko thể mất đi được. vì thế tôi đã phạm sai lầm khi tôi nghĩ " tuổi cũng ko còn trẻ, bạn bè lập gia đình hết rồi, mình còn phải chờ những 2 năm nữa thì hãy cứ chơi đi để đừng nghĩ đến việc lập gia đình". Thế là tôi chơi điện tử, tôi bỏ bê em, tôi không còn quan tâm nhiều hơn tới em như những ngày xưa nữa. Tôi không nhận ra được rằng ở nơi xa đó, em xinh đẹp, em năng động nên rất nhiều người theo đuổi. Lúc đầu ai tán tỉnh em vẫn kể cho tôi nghe, những ngày lễ bạn bè cùng phòng em tay trong tay với người yêu đi chơi, đi ăn đi uống em vẫn nói với tôi là em ko thấy chạnh lòng vì em đã có tôi yêu rồi.Tôi vẫn ham chơi mà bỏ quên mất em.. Và tôi đã khiến em chai sạn trái tim vì đau khổ. Tôi biết mình sai nên xin em tha thứ. Nhưng lần này không còn là những lần trước nữa, ngày mùng 8-3 em về nhà thay vì về chỗ tôi, và sau đó lại xuống HN luôn. điện thoại em nói là hỏng và cháy sim nên gọi không được. Tôi và em nói chuyện trên face, tôi cảm thấy trong những lời nói của em có cái gì đó ko ổn, tôi nghi ngờ và tôi vào face của em. Trong hộp tin của em là 1 cuộc trò chuyện với em và 1 người bạn. Em nói với bạn là em đang phân vân lựa chọn giữa tôi- một mối tình 3 năm nhưng đâỳ những đau khổ và nước mắt của 1 người yêu vô tâm, lạnh nhạt là tôi với 1 anh chàng em vừa quen có 1 tháng nhưng người đó lại ở gần em, luôn quan tâm, chia sẻ với em buồn vui khi em giận tôi Vậy là tôi đã hiểu lí do vì sao 1 tháng gần đây em lại khác như thế, linh cảm của tôi không có sai. Tôi đã hỏi em, đầu tiên em nói ko hiểu khi tôi gửi lại cuộc trò chuyện đó, em nói tôi càng làm thế càng thấy em thất vọng và buồn hơn vì tôi.Em chờ tôi xin lỗi và sửa sai nhưng ko ngờ tôi lại hành động là đọc lén tin của em.dù vậy tôi cũng biết dc sự thật vì sao em thay đổi. và tôi hỏi em sao lại đặt tôi lên bàn cân với người ấy, em nói rằng chưa có gì cả mà tôi phải như thế, tôi chưa hiểu hết chuyện thì tôi đừng vợi nói như vậy. Nhưng dù vậy tôi vẫn rất yêu em, vẫn cầu xin em tha thứ nhưng em ko mặn mà trở lại. Em đang tìm cách tránh mặt tôi bằng lí do sim đt và máy hỏng nên cuối tháng này em mua đt mới và làm lại sim, em ở phòng nhưng khi tôi gọi cho bạn em để gặp em thì em lại bảo bạn nói dối là em về nhà anh em ấy rồi. Các bạn ak, tôi buồn bã quá, khi biết chỉ vì tôi ham chơi, lạnh lùng vô tâm, chỉ vì tôi khiến em đau khổ quá nhiều thì em mới như thế, tôi hiểu và thông cảm cho em, tôi vẫn rất yêu em và muốn em tha thứ, nhưng tôi biết làm sao đây khi em không cho tôi cơ hội, Em tránh mặt khi khoảng cách của chúng tôi là quá xa tôi không thể trong ngày 1 ngày 2 xuống gặp em được vì tôi phải đi làm cả tuần, nhất là sắp 26-3 tôi làm Đoàn nên bận rất nhiều việc? Tôi có tiếp tục theo đuổi ty ấy nữa ko có quyết tâm xin em cho cơ hội làm lại hay ko? hay là tôi phải buông tay? vì tôi ko còn trẻ nữa,nếu e tiếp tục y tôi tôi phải chờ e 2 năm, 2 năm nữa lại có bao điều xảy ra, nếu em bỏ tôi thì lúc ấy tôi sẽ thế nào? Mà nếu chia tay em hôm nay tôi sợ mình ko đủ niềm tin để yêu thêm nữa, gặp ai thì cưới thôi. Em ở dưới đó rất nhiều mối quan hệ mà em thì ngày càng trưởng thành, tôi sợ em sẽ lại bỏ tôi..
(Xem thêm)
Để tránh những tình huống khó xử nếu đôi giày thời trang của bạn đang đi bốc mùi, bạn nên học cách chăm sóc đôi chân và giày phong cách để luôn tự tin trong đám đông nhé. Với chân Vi khuẩn sinh sôi nhiều trong môi trường tối và ẩm nên giày da và chân rất dễ có mùi hôi. Muốn khử nó, cần giữ cho chân và giày da sạch, thoáng khí. Rửa chân kỹ bằng xà phòng diệt khuẩn và cọ giữa các kẽ ngón. Làm khô chân hoàn toàn sau khi rửa. Cũng có thể ngâm chân của bạn trong một chậu nước trà. Chất tannin trong trà sẽ giúp giảm mùi hôi chân. Bạn cũng có thể thoa gel kháng khuẩn vào chân để kiểm soát sự sinh trưởng của vi khuẩn hoặc bột chống nấm để ngăn ngừa bệnh nấm chân. Thoa bột khử mùi cho chân hằng ngày. Nên tìm loại có thể hấp thu và chống lại vi khuẩn gây mùi. Những sản phẩm chỉ tạo mùi thơm không làm giảm mùi hôi chân mà còn khiến vấn đề trầm trọng hơn. Tránh xa những loại tất xù hoặc có quá nhiều nylon. Nên đi tất coTSn và thay tất một hoặc hai lần mỗi ngày nếu chân bạn ra nhiều mồ hôi. Với giày da Giặt giày da thật sạch cả bên trong lẫn bên ngoài bằng bột giặt và thuốc tẩy. Rắc thật nhiều acid cacbonat hoặc baking soda vào bên trong giày thời trang, để qua đêm và lắc đều giày da trước khi đi. Xịt giày da hằng ngày với xịt khử mùi hoặc thuốc tẩy uế dùng cho chân. Tháo lót giày da và để nó tự khô trong 24 giờ sau một ngày đổ nhiều mồ hôi hoặc nếu đôi giày phong cách của bạn bị ẩm. Nếu giày thời trang bị ngấm nước mưa, phải để khô hoàn toàn rồi mới diện lại. (Nguồn: Taophongcach.com)
(Xem thêm)

hoangha84

Có 3 yếu tố chính tạo ra mùi hôi của giày đó là mùi của giày, mùi của chân, mùi của tất. ...
Tình hình là Thằng cu e mình mới thi xong muốn tìm đáp án tốt nghiệp môn hóa 2013 mà khó quá chẳng thấy chỗ nào show hoàn toàn cả, các bak có biết làm cách nào đề tra đáp án nhanh nhất ko? bởi e nó cũng muốn tập trung ôn thi đại học tiếp, ko cứ loay hoay tìm đáp án , và tra điểm thi thì mệt lắm thanks các bạn nhiều !
(Xem thêm)

chieuthuvang

Gợi ý đây Mã đề 719 1D – 2C – 3D – 4B – 5A – 6D – 7A...
Không Thầy đố mày làm nên. Câu này nó vẫn in sâu vào tìm thức của muội. Biết rằng các bạn đã chỉ dẫn nhiều đường link cho mình đọc và học nhưng mình không tài tình hiểu được cách làm. Có thể làm lương không phải là sở trường của muội rồi. Các huynh có cách nào cho mình gặp các huynh để hướng dẫn cho muội làm tốt công việc không ? Muội không muốn học như kiểu con vẹt cứ copy về rồi nhưng chả biết ý nghĩa nó từ đâu cả. Đọc cái bài của KTTG mù tịt không biết bác ấy lấy và áp các mã số từ đâu ra cả ? Xếp đốc thúc phải trong tuần này xong cái bảng thang lương mới chết chứ. Các bạn mình đã chỉ dẫn nhiều đường link cho mình đọc và học nhưng mình không tài tình hiểu được cách làm. Các bạn có cách nào hướng dẫn cho mình làm tốt công việc không ? Mình không muốn học như kiểu con vẹt cứ copy về rồi nhưng chả biết ý nghĩa nó từ đâu cả. Mình mù tịt không biết lấy và áp các mã số từ đâu ra cả ? Sếp đốc thúc phải trong tuần này xong cái bảng thang lương mới chết chứ.
(Xem thêm)

khanhlinh_hr

Trước hết bạn phải biết được hiện nay nhà nước quy định mức lương tối thiểu của người lao động...
Anh có biết không, em đang tham gia một lớp học, tên là “Học cách để quên một người”. Em đi học chăm chỉ lắm, mỗi ngày em đều luyện tập và cảm giác mình làm rất tốt. Thời gian thấm thoát mà cũng đã hơn 2 năm trời. Em vẫn kiên trì theo học, rồi một ngày em thấy mình như bị say nắng một anh chàng khác, anh ấy không có chút gì giống với anh hết. Em mừng vì em đã quên anh và vì em đang thấy mình mới mẻ. Ngày em bị tai nạn phải nhập viện. Rồi không biết là vô tình hay cố ý mà ông trời lại cho anh và anh ấy gặp nhau. Hôm đó em đã mổ xong, vẫn còn đau nhiều vì vết thương. Anh vào thăm trước, ngồi cạnh em. Rồi đến lượt anh ấy. Bạn bè mình lúc đó đông thật. Anh ấy lần lượt chào mọi người và chào anh. Rồi cũng đến lúc chỉ còn lại ba người chúng ta trong phòng bệnh. Anh vẫn ngồi cạnh em mà im lặng, em chờ anh cất tiếng hỏi han nhưng chỉ là im lặng. Đáp lại sự mong đợi của em chỉ có anh ấy, anh ấy kể em nghe một câu chuyện cười. Anh ấy lúc nào cũng làm cho em cười mà không bao giờ bắt em phải chờ đợi. Còn nhớ ngày xưa khi bên anh, em hạnh phúc nhưng luôn có cảm giác mặc cảm vì xung quanh anh có quá nhiều người con gái xinh xắn. Anh vốn là mẫu người nhiều tình cảm, anh san sẻ nó cho bất kì ai cần đến, nhưng anh không biết rằng em chỉ là một người rất đỗi bình thường. Em cũng biết buồn nếu anh quên mất có em bên cạnh. Rồi thì mọi chuyện cứ diễn ra đúng như nó phải thế. Em và anh xa rời nhau chỉ vì những điều nhỏ nhoi. Mỗi ngày em nhìn thấy anh nhưng chỉ từ xa, còn anh vô tâm vui đùa cùng bạn bè. Anh đâu biết rằng, ở đâu đó có giọt nước mắt em đang rơi. Anh cho em nhiều niềm vui nhưng không ít nỗi buồn. Em lúc xưa ngây ngô lắm, không thể phân biệt được đâu là tình yêu anh dành cho em, đâu là tình cảm cho những người bạn khác. Em mệt mỏi bao tháng ngày bên anh, em làm tất cả vì anh nhưng lại không bao giờ có thể nói một câu “em thích anh”. Em là vậy, lạnh lùng với anh, sống hờ hững với tình cảm anh trao nhưng đêm đêm về nhà em đã cất thật kỹ những kỉ niệm của chúng ta. Có lẽ vì vậy mà bây giờ em vẫn chưa thể quên được. Rồi một ngày tháng 8 mưa phùn. Anh nói với em rằng anh đang yêu một cô bé. Bước chân em sao nặng nề quá đỗi. Trái tim em tan nát cùng những giọt nước mắt chảy ngược vào trong. Em sợ lắm, sợ anh sẽ nhìn thấy em khóc, sợ phải níu kéo trong khi anh không muốn. Em tự hỏi lòng mình rằng anh đã hết yêu em chưa? Anh nói thật hay chỉ là đang đùa với em thôi? Rồi thì em cũng để anh ra đi với tình yêu mới. Em lúc nào cũng thế, cũng là người đứng lại phía sau anh, nhìn anh mỉm cười cùng hạnh phúc khác. Chắc anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được trái tim em, hay hiểu những cảm xúc này của em đâu anh nhỉ? Con đường có em, anh đã từ bỏ, anh không bước chung nữa, chỉ có em đang bơ vơ ở ngã ba đường. Từ hôm ấy, em đã bắt đầu học lớp quên anh. Và bây giờ thì em có quên anh một chút. Em bắt đầu mở lòng mình ra với một người khác. Những tháng ngày em có thể quên anh là khoảng thời gian em và anh ấy gần nhau nhất. Anh ấy giúp em xoa dịu vết thương ngày cũ. Anh ấy mang cho em một nụ cười hồn nhiên và cho em cảm giác được che chở. Em thực sự có quên anh trong những giờ phút ấy. Rồi thì anh cũng bình yên bên tình yêu mới, em tự nhủ với mình như thế. Em không mong anh quay lại bên mình nữa. Em bây giờ đã có thể mỉm cười khi gặp anh, có thể đùa giỡn với đám bạn ngày xưa của tụi mình về anh. Em sẽ thực sự để anh ra đi khỏi lòng mình, và cất hết những kỉ niệm ngày cũ của riêng anh với em. Anh chắc đã hết yêu em rồi nhỉ?
(Xem thêm)

phanhu

hj đọc tâm sự của bạn mà mình thấy có một chút của mình trong đó nhưng chỉ là một chút thôi, đã 2...
Mình đã rất yêu người ấy, cách đây 7 năm mình và người ấy là bạn học,tuy không cùng lớp nhưng chúng mình học cúng trường với nhau nên cùng nhau đi về,người ấy yêu và theo đuổi mình từ ngày đi học cấp 3 nhưng ngày đó tình cảm của mình không phải là tình yêu,cũng không bao giờ mình nghĩ sẽ đánh đổi tình bạn lấy bất kỳ thứ gì khác vì mình sợ, mình biết nếu là bạn sẽ suốt đời là bạn nếu yêu nhau rồi một ngày nào đó sẽ không còn nhìn thấy nhau nữa,không thể bên nhau như khi là bạn nữa,nhưng người ấy yêu mình nhiều lắm,lẽo đẽo theo mình suốt 3 năm cấp 3,cái gì cũng nghe theo ý kiến của mình,làm gì cũng làm với mình cứ âm thầm bên cạnh như thế kể cả chứng kiến mình yêu rồi chia tay mối tình đầu của mình như thế nào,mối khi mình buồn hay mệt mỏi vẫn chỉ có người ấy bên mình thôi,với mọi người mình là người con gái mạnh mẽ,mình không bao giờ để ai thấy mình yếu đuối,cung không bao giờ cần ai chia sẻ với ai nhưng riêng với người ấy mình luôn thấy yên bình lắm,bọn mình thường chốn học đạp xe vòng vòng khắp thành phố,lai nhau đi giưa những ngày nắng cháy hay lội nước tắm mưa những ngày bão về,tâm sự cho nhau nghe những chuyện mà không nó cho ai kể cả người mình yêu lúc ấy rồi hoc xong cấp 3 mình và người ấy không chơi với nhau,phải đến gần 3 tháng bởi người ấy nói sức chịu đựng của con người có hạn,nếu mình không thể đón nhận người ây thì người ấy sẽ không gặp lại mình nữa để tất cả cùng làm lại từ đầu,đó đã là một khoảng thời gian dài và hụt hẫng với mình nhưng rồi cuối cùng người ấy vẫn không thể quay mặt đi,khi gọi điện liên lạc lại với mình,mình đã nghĩ mình sẽ cho cả mình và người ấy cơ hội,sẽ thử bên nhau để người ấy thấy yêu mình người ấy sẽ khổ,bọn mình chơi trò chơi 100 ngày yêu,đến gần ngày thứ 100 thì người ây ốm,mình không phải người biết nói những lời quan tâm nhõng nhẽo thành lời mình chỉ biết chăm cho người ấy từ những thứ nhỏ nhất,người ấy cần gì muốn gì mình sẽ chăm cho người ấy tôt nhất,hôm ấy mình hỏi người ấy:"thế bây giờ anh làm sao? anh muốn gì nào?đi mua thuốc nhé!" người ấy nhìn mình và nói :"chỉ cần em ở bên anh cho anh nhiều hơn 100 ngày để yêu em anh sẽ khỏi ốm." .MÌnh chưa bao giờ quên những lời đó dù mình biết chỉ là lời nói thôi,thật ra cũng sến thật nhưng cũng chính từ đó mình không lo xa người ấy,mình cũng không muốn xa người ây nữa bởi mình yêu người ấy chẳng là gì so với tình yêu người ây đã dành cho mình,thế rồi bọn mình yêu nhau,lam gì cũng làm cùng nhau,đi đâu cũng dính lấy nhau,4 năm qua ở bên nhau, mình chưa từng nói H..ơi em yêu anh lắm nhưng mình yêu theo cách của mình,mình muốn từ tay chị chăm chút từng tí cho người ấy kể như một người vợ thật sự chăm cho chồng,từ miếng ăn thức uống,,kể cả từ cách ăn mặc,đi đứng,ăn nói,suy nghĩ...mình làm mọi thứ để người mình yêu không thiệt thòi hơn các bạn.Thương người ấy dáng người gầy còm bé nhỏ mọi chuyện lớn bé ,nặng nhọc mình đều cố làm hoặc cùng làm với người ấy.Mình yêu người ấy và cũng luôn nghĩ người ấy yêu mình,mình là người quan trong nhất với người ấy...Nếu có một ngày không còn bên nhau thì đó là do duyên số chứ không thể vì người ấy thay long đổi dạ với mình,chính vì vậy dù mỏi mệt thế nào mình cũng cố tính toán làm ăn để chuẩn bị con đường phía trước cho 2 đứa . Mình cứ yêu và tin như thế cho đến khi mình biết người ấy lừa dối phản bội mình ăn ở với 1 một người con gái khác,minhg đau lắm,mình không biết phải tin hay làm thế nào nữa,mình như con thú hoang lồng lộn đau đớn,bởi mình không thể tin,không muốn tin điều đó.mình đã cắn chặt răng âm thầm theo dõi.khi mọi chuyện vỡ nở không cứu vãn được nữa người ấy khóc lóc quỳ xuống chân mình xin tha thứ.người ấy nói đó chỉ là một phút không thể giữ mình vì bạn bè thách đố và vì xa nhà dẽ dãi không có ai quản lý ,vì thích khám phá cái lạ,vì không muốn mãi lấp sau cái bóng của mình.giờ người ấy biết sai rồi,hay vì tình nghĩ bao năm qua mà cho người ấy một cơ hội quay về,mình đã có nén lòng tìn những gì người ấy nói vì mình thật lòng muốn cứu lấy tình yêu mà bao năm mình vun đắp,vì mình không muốn chấp nhận sự thật đó và vì đàn ông mà miễn sao người ấy thấy được mình sai và biết dừng lại đúng lúc,biết hối lỗi và quay đầu không tái phạm.nhưng tha thứ rồi lai tha thứ không biết người đàn bà kia bám theo người ấy hay người ấy không đã không như người ấy nói. Gần đây nhất mình lên ở với người ấy mấy hôm (trên cái nhà người ấy thuê để phục vụ việc học chuyên sâu,cái nhá mà mình đã hêt lòng chăm chút thu vén) vì mình muốn sau rạn nưt chúng mình gần nhau hơn và cả công việc của mình nữa,mình đã nói với người ấy cố gắng hoàn thành khóa học cho xong rồi về thôi,xa mặt cách lòng đừng để đi quá xa sẽ không còn tìm được nhau nữa ,người ấy cũng hứa sẽ thay đổi sẽ không bao giờ làm mình phải suy nghĩ nữa,người ấy nói nhìn thấy chỗ chết không ai đâm đầu vào để chết 2 lần hơn nữa người ấy biết cái gìa phải trả như thế đủ lắm rồi,mình đã cố tin người ấy sẽ nghĩ được vậy chỉ cần 2 người chân thành nhất định sẽ tìm được con đường đi,chỉ cần mình không nhắc lại nữa và chôn nó tận sau đáy lòng mọi chuyện sẽ ổn vì người ấy yêu mình nhiêu hơn mình yêu người ấy... nhưng sự thật lại không phải vậy,thứ 2 mình về để thực hiện lốt công việc còn đang dang dở của mình thì thứ 3 người ấy lại đón người đàn bà đó về ngôi nhà mà mình đã ở mấy hôm trước-ngôi nhà mà người đó nói chuẩn bị cho cuộc sống bé nhỏ của mình và người ấy sau này vì vông việc mình phải lên hn thường xuyên cũng cần có chỗ ở để tiện cho công việc mà không gì bằng nhà mình,mình vừa ra đi người đàn bà khác đã ăn nằm ở ngay nơi mà mình ở .đó không chị là lừa dối mà còn là phản bội là coi thường mình.mình nóng ruột quá 2 hôm sau mình lên thì bắt được tận mắt,người ấy không giải thích cũng không nói muốn quay về bởi đơn giản có người đàn bà khác bên người ấy rồi,người con gái ấy cũng ghe gớm không những không thấy xấu hổ còn cái nhau với mình để khẳng định ai mới là người chiến thắng ở đây.lúc đây mình thực sự buông xuôi rồi bởi không cứu vãn được nữa rồi mình thật sự đã bị lừa dối và phản bội,có lẽ đã từ lâu người ta không còn yêu mình nữa,người ta chỉ ở bên cạnh mình vì chưa tìm được người bên cạnh họ mà thôi, người ta lợi dụng tình cảm của mình,lợi dùng tinh thần và cả vật chất của mình còn mình thì vẫn yêu vẫn tha thứ và vẫn tin họ yêu chị chân thành như ngày đầu tiên ấy.Hôm đó người ấy để mình ra đi không một lời giải thích cũng không chạy theo giữ mình lại.ngày hôm ấy chị không khóc cũng không gào lên nữa chị để cho nỗi đau âm thầm thấm thía từng thớ thịt,chỉ là nước mất cứ chẩy hòa cả với máu cam chảy từ bao giờ không biết nưa.mình lạc lõng và kiệt sức...mình nghĩ đã lang thang ngoài đường cả chiều hôm ấy bởi mình không biết phải làm gì để tin vào sự thật đó,mình làm vậy cũng là để cho người ấy thời gian để suy nghĩ,mình vẫn hi vọng người ấy tìm và giữ mình lại nhưng người ấy không cần nghĩ không cần cơ hội quay lại hay ngay từ đầu đã không muốn quay lại,ngay ngày hôm sau khi mọi chuyện vỡ nở,người ấy công khai đưa người con gái đấy về ở cùng,tắt máy không giả thích cũng không cần van xin cơ hội quay về,người ấy đang ngập chìm trong bàn tay người con gái khác,đạp đổ 7 năm bên mình để có một tình yêu mà người ấy cho là xứng đáng hơn. mình không tiêc nhưng mình đau vì những gì mình đã làm và dành cho người ấy,mình không tin ai quá nhiều nhưng lại đặt nhầm niềm tin vào người ấy bởi mình vẫn nghĩ con người bao lâu nay mới là con người thật của người ấy thế nên giờ mình mới thấm thía hết ý nghĩ của 2 chữ phản bội.Mình biết là không thể quay trở lại được nữa,dù có muốn cũng không giữ được người ta nữa vì ngay từ đầu người ta đã muốn ra đi,nhưng mình chưa biết phải làm thế nào,phải bắt đầu từ đâu khi nhìn đau cũng khiến chị nhớ đến kỉ niệm ngày đã qua.MÌnh đau quá,để nhìn ra được con người thật chị phải trả cái giá quá đắt. mình chẳng biết phải làm thế nào nữa,người ấy cuối cùng cũng gọi cho mình để lại xin tha thứ,mình biết mình phải quên người đàn ông bội bạc đó đi,phải xa con người đó thôi cho dù mình đã yêu nhiều đến đâu nhưng trái tim mình thì không chịu hiểu như thế,mình vẫn rất đau,rất nhớ,vẫn muốn người ấy quay về,vẫn muốn xóa đi tất cả để mình quay lại ngày chúng mình bên nhau.MÌNH BIẾT PHẢI LÀM SAO ĐÂY!
(Xem thêm)

ThietBiDienLinhGiang

mình rất thông cảm khi đọc tâm sự của bạn, mong bạn sớm vượt qua nó, hãy tin rằng "sau cơn mưa...
Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có những bài tập giống nhau . - Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ? - Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài tập thế ? - Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi mà. Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh thích. - Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào?Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười của cô ấy như mang cả thế giới đến vậy. Thật bất ngờ đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô, cô không xinh đẹp, cô rất trầm tư và cô không tự tin vào mình. Cô đã khóc. Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và có lẽ suốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun vén cho họ. Anh rất thích nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh kể về chuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những ý kiến, tư vấn cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi Valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa hai người ấy. Nhưng không ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế nào, tim cô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy ấm ức và tủi thân. Năm tháng dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại hoc trong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường Sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên, với anh, cô vẫn là một người bạn thân. Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần hai. Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trường Đại học nhưng anh lại học ngoài Hải Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải gần. Cô đã cố gắng để quên anh, để cho trái tim cô đi tìm một chủ nhân khác. Nhưng như người ta nói, “ vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên” . Cô càng bảo mình phải quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào một cuốn sổ mà cô ghi là “ Nhật kí viết riêng cho anh”. Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó dòng chữ “ Mình sẽ cố gắng để quên cậu, cuốn sổ này mình viết cho cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”. Cô bạn thân kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của anh nhưng cô ấy cũng chỉ trả lời qua loa : - Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặc biệt cả… - Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnh phúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn thận đấy. Khi cô đang học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật tình cờ đó là ở Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó, nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽ nói ra điều đó. Không, không thể được, họ đều là bạn của mình, mình không có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế, không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nói câu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Anh không biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội. Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của anh, cô đã đắn đo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình sẽ lại không nghe lời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của anh, cô không nên làm thế. Nhưng cô cũng lại muốn nghe tiếng nói ấm áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào, anh có khỏe không, anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy: - A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tớ như thế này? - Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ nữa. Cô bàng hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi. Cô đã biết có thể xảy ra kết cục này bởi bí mật mà cô đã không định nói chính là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của mình trong tay với một người con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối rối. - Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nào trong lúc này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ thoáng ra… Đây là cơ hội cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh. Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi trót yêu anh, giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không đến được với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô phải đi thật xa anh. Cô muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa với cuộc đời mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo. Cô gửi cho anh một bức thư trước khi đi “Tớ đã ra trường, tớ sẽ đi ra Trường Sa để dạy học cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở thành một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ trở thành một giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúc chàng kĩ sư máy tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽ ít liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể viết thư cho tớ, địa chỉ là…” Mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một lá thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ đi về đều đặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần anh hỏi: -Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay là để tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai lắm mà cũng giỏi nữa… Cô viết thư hồi âm : - Không không phải lo, tớ có người yêu rồi, anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo, tớ được mấy vị phụ huynh làm mối cho đấy, anh ấy khá tốt định giữ bí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn nhé… Cô vẫn viết trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng tượng ra cho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này. Cô cũng không hiểu mình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn nghĩ về anh nhiều như thế. Trong những bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu về đất liền, vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… và kể những câu chuyện về đất liền. Cũng đã ba năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã thực sự yêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn những đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngay lối. Cô trở thành người thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần ngắm nhìn những gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêng cho mình, nhưng, cô cần thời gian rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, và cô chưa gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanh lên một lần nữa. Anh có khỏe không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có những lúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm, cô ngỡ là anh nhưng cô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là đảo, làm sao anh có thể ở đây được chứ, ánh mắt cô chợt chùng xuống, bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về anh. Cô vẫn chờ những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần, không có một lời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy những nét chữ của anh, những nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, vầng trán cao, đôi mắt sáng, cái cằm vuông, làn da trắng như con gái… Nhưng điều mà cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi nhớ nhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất nhớ cô. - Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sáng ngày kia là con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ quá! Cô không hề nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết sự trở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi. Chuyến xe khách trở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ bên mẹ, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật nhanh thật nhanh được trở về mái ấm của mình. Cô bước xuống bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se se lạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng, bến xe ngày Tết đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh nói sẽ ra đón cô về, cho cô khỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói cất lên, giọng nói này đã rất lâu cô chưa nghe thấy : - Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tại sao về không nói cho mình biết ? Cô sững sờ, cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao? - Tại sao… tại sao… cậu.. biết… - Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à? Sao tớ lại không biết chứ? Vì tớ luôn biết những gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải phòng thực tập, tớ biết ngày cậu ra đảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ không gọi, tớ sợ cậu sẽ không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏi và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi. Mọi chuyện về cậu tớ đều biết . - Tớ… tớ… cậu… Cô không thể nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đang làm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không? Ôi! Nếu như anh biết cô nghĩ gì trong suốt những năm qua thì… - Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minh thì tớ mới biết trước đây tớ đã chọn lầm người. Người động viên khi tớ thi trượt là cậu, người luôn khích lệ khi tớ ôn thi lại Đại học là cậu, người lắng nghe tâm sự khi tớ buồn cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ để nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mới chính là người mà tớ cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫn luôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã sai khi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết tình cảm cậu giành cho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu, tớ sợ cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớ tưởng rằng cậu đã yêu một ai khác. Chết rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó. Anh đã đọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy nghĩ của cô về anh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc cô khóc vì nhớ anh, anh đều biết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im và nhìn anh. - Dù không biết nói như thế này có quá muộn hay không nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai cô “ Anh yêu em”. - Tớ…tớ…cậu… Không để cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết rằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang rơi. Đây chính là quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉ là một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái ngọt từ cái cây mà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau khổ, bao giọt nước mắt cô rơi cho anh giờ đã được đáp lại. Hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở về bên cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rất gần, điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh phúc. Một điều kì diệu từ cuộc sống. Anh đã thì thầm vào tai cô những câu mà hình như cô nghe giống một bài thơ: “Yêu em như giọt sương mai cần bến bờ là lá Yêu em như mây kia cần gió để bay đi Yêu em như hoa mặt trời cần nắng Yêu em như mùa đông cần chút lửa để xua tan lạnh giá Yêu em như mặt trời cần bình minh để thức dậy Và yêu em như chuyến đò cần một bến bờ để được bình yên” Cô nhất định sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh. Câu cuối cùng ấy sẽ là “ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”. Và có một điều kì diệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô biết, đó là anh cũng có một cuốn nhật kí dành cho cô. Ngày… tháng…năm… Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận ra rằng mình yêu ai thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu như vậy mà mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cuốn nhật kí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt. Thật sự cô ấy đã khóc vì mình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy không đưa cuốn sổ này cho mình thì điều gì, đến bao giờ mình mới hiểu hết tình yêu của cô ấy đây? Tại sao ? Tại sao cậu không nói rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậu nghĩ rằng cậu không bằng Minh sao? Không đâu, cậu có những điều mà Minh không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng, lòng bao dung và nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu được. Ngày…tháng… năm Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấy nói rằng đã có người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất cô ấy thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng hoàng nhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh phúc để bù đắp lỗi lầm của mình. Ngày…tháng…năm… Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xa nhìn cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu ngoài này…Mình thấy thương cô ấy thật nhiều… Ngày…tháng…năm… Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoài đó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lại nói dối mình ? Hay bởi vì… Ngày…tháng…năm… Chị em cho anh biết rằng ngày mai em sẽ trở về, chắc là em cố tình không cho anh biết. Anh hiểu. Em vẫn tin rằng anh yêu một ai khác chứ không phải là em. Cô bé khờ khạo, em chưa thực sự hiểu về anh rồi. Ngày mai, anh sẽ nói cho em biết rằng người anh yêu thực sự là ai, và sẽ không bao giờ cho em rời xa anh nữa.
(Xem thêm)

maytinhpro

Có phải tình yêu, lòng chân thành, sự chờ đợi sẽ được đáp lại hay k? Tình yêu của cố gái thật đẹp...
Này Anh! Trước khi bước vào trái tim em, bước vào cuộc đời e, có những điều a cần phải biết. Hãy đọc thật kĩ, r suy nghĩ nhé . ♥ Yêu 1 cô gái như e, điều đầu tiên a cần phải làm là học cách chấp nhận con người e. Bởi e là 1 cô gái vô cùng phức tạp khó hiểu. E có thể ngọt ngào với a trong phút trước phút sau đã lạnh lùng nqay đi. Con người e là vậy, khó đoán và vô cùng phức tạp. Liệu a có đủ kiên nhẫn với 1 đứa như e ? ♥ Yêu e, a chẳng phải là số 1, càng k phải là tất cả với e đâu. A có dám chấp nhận thực tế rằng, với e, có nhiều, rất nhiều người quan trọng hơn a? ♥ A sẽ phải chịu đựng "sáng nắng, chiều mưa, tối bão" Và thật ra a cũng chẳng cần nâng niu trân trọng e, vì e chẳng yếu đuối đến mức đó. Chỉ có điều, là người yêu em, không có nghĩa là e sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng tin tưởng tất cả. Đơn giản vì e đã wen sự đơn độc của chính mình. Thế nên sẽ có rất nhiều lúc e im lặng hoặc biến mất. Đó là khi, e cần được ở 1 mình. ♥ Khi yêu e, a sẽ phải quen với việc e có rất nhiều ty, bạn bè. Mối quan hệ của e rất rộng. Liệu a có đủ tin tưởng vào e không? Với em, em đã wen sự không - ràng - buộc : ). Yêu e, điều đó có nghĩa đừng ràng buộc e : ). ♥ Yêu e, a sẽ biết e cực kì ích kỉ và trẻ con gấp đôi các cô gái khác. Hiếm khi e bộc lộ rõ ra, nhưng nếu e k nói j, k có nghĩa là e chấp nhận. A sẽ cần tốn nhiều nơ rơn thần kinh để hiểu tâm lí của e đấy =). Sao, đọc đến đây a còn dám yêu e k =) ♥ Sẽ có những lúc e buông tay, e mệt mỏi, e k muốn tiếp tục. Dù là bất cứ lí do j, nếu yêu e, hãy níu giữ e lại dù chỉ 1 lần. Vì e cần người níu e , cần 1 người tiếp thêm cho e niềm tin khi e đánh mất nó ... ♥ Nếu yêu e, đừng ràng buộc e bằng những lời hứa, đừng vẽ ra tương lai. Hãy cho e thấy a đang cố gắng để thực hiện nó. Điều e sợ nhất, chính là ràng buộc bằng những lời hứa : ). ♥ Này a, nếu a yêu e, hãy yêu e vì chính bản thân e, đừng yêu e chỉ vì e giống người cũ của a. E chẳng muốn là kịch bản lặp lại của những kịch bản trước kia. Nếu a cứ làm vậy, đừng trách e phũ phàng lạnh lùng, vì e không bao giờ có thể dễ dàng tha thứ cho người e yêu .. ♥ Thiếu a, không có nghĩa là e buồn đâu, k có nghĩa là e k làm zì được. Hãy chấp nhận điều đó nếu a yêu e. Bởi chẳng ai là cần ai hoàn toàn. A cũng vậy thôi .. ... Đơn giản tóm lược thế này nhé ! Nếu yêu e, a sẽ cần kiên nhẫn, cần hiểu, cần chấp nhận hơn tất cả những cô gái khác. Sao, còn dám yêu e không? Dù thế nào đi chăng nữa, nếu như e yêu a, là e đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về a. Nhưng e chẳng cần sự bố thí tình yêu của a, chẳng cần sự thương hại. Bởi lòng tự trọng trong e, cao gấp ngàn lần tình yêu e dành cho a. Vì vậy, yêu a k có nghĩa là e sẵn sàng làm tất cả vì a, cũng như là cần sự thương hại ... ... A có thể quên những điều trên kia, nhưng tuyệt đối đừng quên điều này: Một khi đã buông e ra, một khi đã muốn làm tổn thương e, thì đừng bao h nghĩ a có thể quay đầu lại. Vì dù e có thảm hại đến cỡ nào, thì cái e cần cũng chả phải là sự quay lại của a đâu . P/S: ....... E không đủ xinh để ai cũng yêu . ........ Không đủ lớn để nổi bật giữa mọi người. ........ Không đủ ngọt ngào để làm xiêu lòng người khác. ......... Nhưng ......... ........... đủ tự tin và nghị lực để sống là chính mình
(Xem thêm)

ngocxuyen

Nếu yêu e, đừng ràng buộc e bằng những lời hứa, đừng vẽ ra tương lai. Hãy cho e thấy a đang cố gắng...
Trái đất không phải hình vuông nên ta không thể tìm một góc khuất mà nấp vào được mà vốn dĩ nó là hình tròn nên ta không thể tìm được chổ nào để nấp vì thế ta cần học cách đối diện với mọi chuyện. Sao tôi có thể hiểu được điều này nhưng khi làm thì lại thấy thật khó. Tình yêu giống như một trò chơi xếp hình. Mỗi mảnh ghép có một vị trí duy nhất trên bức tranh. Đôi khi ta thấy mảnh ghép này có màu sắc và hình dáng thật phù hợp nhưng khi đặt nó vào mới thấy nó không phải ở vị trí đó. Cũng như ai cũng có một mảnh ghép duy nhất cho mình để hoàn thiện phần còn thiếu còn lại. Anh - Người đã không còn thuộc về tôi - Chúng tôi đã thật sự kết thúc.Tôi đã thử rất nhiều cách và tôi chẳng nhớ số lần thử các cách ấy là bao nhiêu lần nữa để chúng tôi có thể trở về bên cạnh nhau, nhưng đều vô vọng cả. Khi anh nói chia tay, tim tôi như ngừng đập, có cảm giác cái gì đó chạy dọc cơ thể, dường như là đau tột cùng. Nhưng đâu đó trong tôi vẫn còn hy vọng. Nhưng dường như nó rất mong manh.Tôi cũng không biết là vì đôi tay tôi không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh quá lớn. Thời gian vẫn là liều thuốc xoa dịu nỗi đau tốt nhất. Gần một năm sáu tháng trôi qua. Rồi tôi cũng tập dần cuộc sống mà không có anh ấy bên cạnh.Tôi không còn cảm giác mình như ngạt thở khi nghĩ đến anh nữa. Nếu để ý một chút thì sẽ nhận ra đau và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Cũng như Quá khứ và Hiện tại chúng sẽ không bao giờ tồn tại cùng một lúc. Mà chúng ta nên để Quá khứ ngủ yên ở một góc nào đó thật bình yên trong lòng mình và hãy sống tốt cho Hiện tại và cả những dự định về Tương lai nữa. Một người con trai khác đến với tôi, anh ấy đến với tôi nhẹ nhàng như một cơn gió mùa đông. Nhưng sao tôi sợ phải thừa nhận rằng tôi đã dần yêu thích anh. Vì tôi sợ rằng sẽ một lần đánh mất, với anh tôi không tự tin và có thể nắm bắt anh được. Nhưng rồi tôi lại mở lòng mình ra thêm một lần nữa. Tôi và anh có thể đến với nhau quá nhanh nhưng tôi biết mình không yêu ai một cách vội vàng cả.Tình yêu đều được xây dựng cả đấy.Tôi yêu nụ cười hiền và đôi mắt một mí của anh. Tôi yêu cái cách mà anh tập trung làm một việc gì đó. Yêu cả những lần anh mở chống xe để tôi có thể dễ dàng lên xe và ngồi phía sau anh. Yêu cả những lần anh như trẻ con, phải mở nắp và đưa chai nước ngay miệng anh thì anh mới uống. Nhưng sao tôi lại có cảm giác dè chừng với anh, tôi và anh có lần nói chuyện thật nhiều để chúng tôi có thể hiểu nhau hơn. Tôi muốn cả 2 xác định lại tình cảm của mình vì yêu thì chỉ có một nhưng những thứ na ná yêu thì nhiều và tôi thấy anh đôi lúc sao quá hời hợt và ít quan tâm đến tôi quá.Tôi và anh đã làm một phép thử bằng cách chúng tôi sẽ không gặp nhau một thời gian.Trong khoảng thời gian đó, sao tôi lại thấy thiếu vắng, nhớ anh, và sợ anh sẽ chẳng tìm đến tôi thêm lần nữa. Nhưng rồi anh đã nhắn tin và gọi điện thoại cho tôi.Tôi và anh gặp nhau nhưng anh không nói là sẽ tiếp tục hay kết thúc gì cả. Có lẽ chúng tôi đang để mỗi người tìm ra câu trả lời cho mình. Anh vui vẻ bên tôi, tôi cảm nhận được đều đó. Lúc này đây, tôi có nên nghĩ rằng Anh cần tôi được chưa nhỉ? Nhưng tôi có thể trả lời cho câu hỏi của bản thân mình là Tôi đã cần anh. Đôi khi tôi thấy thiếu thốn sự quan tâm từ anh, mỗi ngày 2 tin nhắn là quá ít cho những người đang yêu nhau phải không? Nhưng tôi cũng phải biết, ngoài tôi ra anh còn có công việc của anh, cả bạn bè và còn cả thời gian riêng cho bản thân mình nữa chứ. Bây giờ thì tôi chỉ mong rằng chúng tôi vui vẻ khi đi cạnh nhau và có thể chia sẻ niềm vui nỗi buồn với nhau thôi. Và tôi hy vọng rằng Anh - Sẽ là người đặc biệt thứ 2 trong cuộc đời tôi. Ngày ... tháng ... năm ... Gần 2 tháng sau ... "Chúng ta làm bạn lại em nhé!" Sao anh có thể nói nhẹ nhàng như thế? À không, anh nói anh đã suy nghĩ khi nói với em câu đó mà, vì thế mà em không thể trách móc anh một câu nào. Nhưng giờ em nuối tiếc với vô vàn suy nghĩ: “Tại sao anh không yêu em nhưng lại nhận lời em như thế ??? Tại sao anh lại tìm đến em khi anh có thể biến mất mà không cần một lời giải thích nào ??? Sao anh lại cho em nhiều hy vọng đến thế ??? ". Đầu óc em giờ đây đầy rẫy những câu hỏi không lời giải, những giả thuyết tự tưởng tượng . Mỗi đêm em giật mình trong đêm và nước mắt lại chảy đến khi ráo hoảnh vẫn chưa chộp mắt được . Và em nhận ra Anh chưa bao giờ nói yêu em. Ảnh minh họa: vi.sualize Em buông xuôi theo cảm xúc của chính mình. Em đã nói dù có chuyện gì xảy ra thì cuộc sống này vẫn không dừng lại và em không cho phép mình dừng lại con bé trong em luôn cố gắng sống thật mạnh mẽ, rồi một ngày em nhận ra mình yếu đuối và mong manh đến nhường nào. Em muốn sống bằng lý trí chứ không phải trái tim . Muốn mình sống ích kỉ hơn, sống cho bản thân mình nhiều hơn để không còn bị tổn thương nữa . Nhưng anh biết không: "Con tim luôn có những lý lẽ riêng của nó mà lý trí không bao giờ hiểu được ." Mọi người thấy em sống lặng đi. Em như sống chậm lại, sống chậm lại vì sợ một ngày nào đó mình lại có thể tự làm mình tổn thương như bây giờ. Giờ thì em hiểu thế nào là nỗi sợ bị tổn thương. Nhưng để ý một chút sẽ nhận ra rằng đau và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Thật khó tự thuyết phục mình khi đã từng bị tổn thương, dù đã bao lần em an ủi mình hãy lạc quan lên. Không có gì thấm thía bằng trải nghiệm của chính bản thân mình cả. Em vẫn sống như bao người đã sống . Em vẫn cười dù mình ... mãi mất nhau
(Xem thêm)
Này Anh! Trước khi bước vào trái tim em, bước vào cuộc đời e, có những điều a cần phải biết. Hãy đọc thật kĩ, r suy nghĩ nhé . ♥ Yêu 1 cô gái như e, điều đầu tiên a cần phải làm là học cách chấp nhận con người e. Bởi e là 1 cô gái vô cùng phức tạp khó hiểu. E có thể ngọt ngào với a trong phút trước phút sau đã lạnh lùng nqay đi. Con người e là vậy, khó đoán và vô cùng phức tạp. Liệu a có đủ kiên nhẫn với 1 đứa như e ? ♥ Yêu e, a chẳng phải là số 1, càng k phải là tất cả với e đâu. A có dám chấp nhận thực tế rằng, với e, có nhiều, rất nhiều người quan trọng hơn a? ♥ A sẽ phải chịu đựng "sáng nắng, chiều mưa, tối bão" Và thật ra a cũng chẳng cần nâng niu trân trọng e, vì e chẳng yếu đuối đến mức đó. Chỉ có điều, là người yêu em, không có nghĩa là e sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng tin tưởng tất cả. Đơn giản vì e đã wen sự đơn độc của chính mình. Thế nên sẽ có rất nhiều lúc e im lặng hoặc biến mất. Đó là khi, e cần được ở 1 mình. ♥ Khi yêu e, a sẽ phải quen với việc e có rất nhiều ty, bạn bè. Mối quan hệ của e rất rộng. Liệu a có đủ tin tưởng vào e không? Với em, em đã wen sự không - ràng - buộc : ). Yêu e, điều đó có nghĩa đừng ràng buộc e : ). ♥ Yêu e, a sẽ biết e cực kì ích kỉ và trẻ con gấp đôi các cô gái khác. Hiếm khi e bộc lộ rõ ra, nhưng nếu e k nói j, k có nghĩa là e chấp nhận. A sẽ cần tốn nhiều nơ rơn thần kinh để hiểu tâm lí của e đấy =). Sao, đọc đến đây a còn dám yêu e k =) ♥ Sẽ có những lúc e buông tay, e mệt mỏi, e k muốn tiếp tục. Dù là bất cứ lí do j, nếu yêu e, hãy níu giữ e lại dù chỉ 1 lần. Vì e cần người níu e , cần 1 người tiếp thêm cho e niềm tin khi e đánh mất nó ... ♥ Nếu yêu e, đừng ràng buộc e bằng những lời hứa, đừng vẽ ra tương lai. Hãy cho e thấy a đang cố gắng để thực hiện nó. Điều e sợ nhất, chính là ràng buộc bằng những lời hứa : ). ♥ Này a, nếu a yêu e, hãy yêu e vì chính bản thân e, đừng yêu e chỉ vì e giống người cũ của a. E chẳng muốn là kịch bản lặp lại của những kịch bản trước kia. Nếu a cứ làm vậy, đừng trách e phũ phàng lạnh lùng, vì e không bao giờ có thể dễ dàng tha thứ cho người e yêu .. ♥ Thiếu a, không có nghĩa là e buồn đâu, k có nghĩa là e k làm zì được. Hãy chấp nhận điều đó nếu a yêu e. Bởi chẳng ai là cần ai hoàn toàn. A cũng vậy thôi .. ... Đơn giản tóm lược thế này nhé ! Nếu yêu e, a sẽ cần kiên nhẫn, cần hiểu, cần chấp nhận hơn tất cả những cô gái khác. Sao, còn dám yêu e không? Dù thế nào đi chăng nữa, nếu như e yêu a, là e đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về a. Nhưng e chẳng cần sự bố thí tình yêu của a, chẳng cần sự thương hại. Bởi lòng tự trọng trong e, cao gấp ngàn lần tình yêu e dành cho a. Vì vậy, yêu a k có nghĩa là e sẵn sàng làm tất cả vì a, cũng như là cần sự thương hại ... ... A có thể quên những điều trên kia, nhưng tuyệt đối đừng quên điều này: Một khi đã buông e ra, một khi đã muốn làm tổn thương e, thì đừng bao h nghĩ a có thể quay đầu lại. Vì dù e có thảm hại đến cỡ nào, thì cái e cần cũng chả phải là sự quay lại của a đâu . P/S: ....... E không đủ xinh để ai cũng yêu . ........ Không đủ lớn để nổi bật giữa mọi người. ........ Không đủ ngọt ngào để làm xiêu lòng người khác. ......... Nhưng ......... ........... đủ tự tin và nghị lực để sống là chính mình ...
(Xem thêm)

anhntsongda

YÊU EM ANH DÁM KHÔNG ??? ...... E không đủ xinh để ai cũng yêu . ........ Không đủ lớn để nổi...
Lửa Ấm - Đã hai năm nay, tôi không ra khỏi nhà, và tôi thấy, trong mắt chồng, đã có chút… ỉ vào vợ. Sáng chàng đương nhiên đi làm trước, con vợ đưa đi học, chiều chàng đương nhiên đi uống bia, con vợ đón, cơm vợ nấu… Hai năm, hết con nhỏ vào lớp 1 lại đến con lớn cuối cấp 2 mà tôi không thể ra khỏi nhà. Trách nhiệm làm mẹ, mà lại là cô giáo buộc tôi phải thu xếp công việc để ở bên con trong những mốc quan trọng này. Những chuyến tập huấn trong nước ngắn hạn, khóa tiến sĩ 3 năm ở Úc hay các chương trình tham quan – giao lưu vài tháng ở nước ngoài tôi đành gác lại. Đôi lúc, tôi chợt thấy mình giống một người đàn bà xoay vòng vòng như chong chóng, ăn nhanh đến mức không còn biết vị, đi nhanh đến nỗi không biết có người bên cạnh. Tôi bắt đầu thấy bản thân mình nhạt nhẽo và cuộc sống gia đình là gánh nặng. Tôi cảm thấy mình chỉ còn là một cái “I-1’ - cái tôi bạc phếch, xộc xệch và mệt mỏi. Cho đến khi tôi quyết tâm thay cái “I-1’ xốc xếch xộc xệch, bu-lông ốc vít long xòng xọc kia bằng cái “I+1’ mới toanh là chính tôi. Cấp độ 1: Một chút chểnh mảng 1. Thi thoảng lượn phố, mua sách, chọn đĩa nhạc thay vì đâm nháo đâm nhào về nhà sau giờ tan sở, để bố con nhà kia phải tự quản lấy nhau. 2. Thi thoảng cả nhà đi ăn ngoài một bữa thay vì hì hục nấu cơm rửa bát. Tôi cũng làm mọi việc chậm hơn và chịu nhìn mình nhiều hơn trước gương mỗi ngày. Tất nhiên, tôi cũng chẳng dại gì thanh lý tủ quần áo bằng những đồ mới tỉnh tình tinh, nhưng nghĩ kỹ hơn mỗi khi chọn đồ để mặc. Cấp độ 2: Những chuyến đi xa 1. Công tác ở nhà quê. Tôi nhảy xe khách về Hải Dương dạy học. Cơm bụi ở trường nghề và xe khách 45 chỗ lèn 70 khách nồng nặc mùi mồ hôi và nước ói, làm tôi thấm cái vất vả của những người ngược xuôi kiếm cho đủ sống hàng ngày. Dạy cho những đứa trẻ đạp xe 15 cây số đến lớp rồi lại đạp về, cặp sách tòng teng cặp lồng nhựa đỏ lèn chặt cơm và đu đủ xanh xào mỡ lợn, tôi thấy mình sao tham lam khi đi làm xe đưa người đón, cơm trưa 50 nghìn một suất vẫn còn chê. 2. Đi học thêm dăm khóa tập huấn xa nhà. Lúc này, tôi mới thấy mình tự tin hơn vì không quá già nua cũ kỹ, thấy đời vui hơn vì học thêm được điều gì đó mới, phát hiện thêm một sai lầm. Mà học là phụ, lượn lờ mới là phần chính. Tôi lượn quanh những nơi tôi đến, trò chuyện với những người mới tinh, ăn những món ăn lạ lùng bản địa, và gạt phắt những mối lo cơm nước, dầu đèn, con cái ra khỏi cái đầu trong vài ngày ngắn ngủi. 3. Thi thoảng vác ba lô lên rừng xuống biển. Đơn giản là được ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây, lãng đãng thấy mình giữa lưng trời hay ngay trước biển vỡ ào vào biển, thấy mình gần với mình hơn, thân mình hơn, thật thà ngớ ngẩn, hồn nhiên. Đơn giản là thấy mình đang được làm điều mình muốn, chỉ riêng mình với mình, nằm đọc sách bên khung cửa rộng nhìn xuống ruộng lúa non. Đơn giản là được trải nghiệm điều gì đó khác. Và điều kỳ diệu đã xảy ra! Sau mỗi chuyến đi, bọn trẻ như lớn hẳn. Chúng nhớ mẹ - đã đành, nhưng chúng cũng ngoan hơn. Chúng biết quý hơn những lúc mẹ hối hả lạch cạch mở cửa đón con. Chúng thèm bữa cơm nóng có canh cá chua mẹ nấu. Chúng nhớ mùi tóc mẹ, áo mẹ và vòng tay mẹ ôm ngang. Chúng giống như người đã quen no quen đủ, giờ biết thế nào là đói khát, nên biết quý những lúc no đủ hơn nhiều. Thằng anh biết đón em ở trường về hộ mẹ, và ông chồng vốn vô tư bóng bánh mỗi chiều, bỗng đảm đang tháo vát chăm con. Sau mỗi lần đi xa, thấy chồng thương vợ hơn những lúc sớm chiều bận bịu cơm nước, nhà cửa con cái. Chỉ lúc phải làm việc vợ, chồng mới biết việc ấy cần rất nhiều yêu thương và rất nhiều kiên nhẫn. Mỗi lần đi xa, ta bỗng biết nhớ nhau những lúc trời bảng lảng, chồng bỗng thấy cái giường sao trống trải và bếp sao lạnh hơi người. Hắn mới phát hiện ra rằng vợ mình vốn như một phần cơ thể, ngày thường không thấy thừa cũng không thấy thiếu, nhưng vắng đi rồi sao nhớ quắt nhớ quay. Thế nên, thi thoảng hãy đi xa bạn nhé, khi thấy mình bắt đầu thành “I-1’, để trút đi phần bon chen, ngột ngạt của những mưu sinh, để khi lại trở về là “I+ 1” : mới tinh khôi và biết ơn cuộc sống tuyệt đẹp này.
(Xem thêm)

giocuondi

Hay quá, cảm ơn bạn.
Tình hình là sắp đến sinh nhật bạn gái mình rồi mà vẫn chua biết tặng gì cả .hôm nọ lang thang trên nét thấy có bó hoa giấy đẹp lắm ,mjngf định tự tay gấp để tặng cô ấy ma chưa biêt cách làm ntn ,bạn nao biết giup mình với kiểu ntn này [URL=http://photo.zing.vn/photo/gallery_preview/allsize.9730816.html][IMG]http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/q42008/2009/10/20/01/73281255976748.bmp[/IMG][/URL] Cho mình cảm ơn trước nha
(Xem thêm)

nobody12

Thường thì chúng ta có thói quen là mua những thứ đã làm sẵn. Đặc biệt là hoa giấy, được làm bằng...
em học lớp 10, cô ấy cũng học lớp gần lớp em. Có 1 hôm, tình cờ em nhìn thấy cô ấy cười,ko bít sao trái tim em rung động.Chắc là em thích cô ấy rồi.Nhưng em ko bít nói làm sao để cô ấy hiểu.Qua nhiu` lần gặp nhau,nhìn vào ánh mắt cô ấy, em nghi~ cô ấy cung~ co thiện cảm với em. Anh chị nào co kinh nghiệm chi? em vài cach làm quen zới cô ấy 1 cách hiệu quả nha.(em cũng hơi nhát gái đó)liên hệ qua email nuocmat_kedatinh306
(Xem thêm)

dieuhoanagakawa

Chào bạn! Mình xin chia sẻ với bạn kinh nghiệm sau, mình đả thử nghiệm và rất, rất...
Mắt cháu không bị cận nhưng không hiểu vì sao thời gian gần đây cháu học một hồi là mắt lại bị mỏi, có cảm giác khô, chỉ muốn nhắm mắt lại. Cháu có thể khắc phục tình trạng này bằng cách nào ạ? (Quang Tùng, 18 tuổi, TP HCM)
(Xem thêm)

betiteo

Hiện tượng này là do mắt của cháu phải điều tiết quá nhiều trong lúc học bài, không chỉ là đọc...
Mình mới để mua đc 1 em Nikon D40x cùi bắp (do sinh viên,vừa đi học vừa đi làm nên khả năng chỉ tới đó) Trước khi mua thì mình cũng tham khảo nhiều bài biết về hiện tượng "die pixel sensor" trên cảm biến. Thấy mọi người chỉ cách test "die pixel sensor" cũng hay hay.Khi tới chỗ bán máy thì mình đc bác ấy bảo răng hiện tượng "die pixel sensor" chỉ có trên máy canon thôi,còn trên nikon thì k phải bận tâm về vấn đề đó.--->>ok,tiền bối nói sao thì hậu bối nghe vậy.Thế là mình rinh em nó về. Sau hơn 1 tuần đi chụp hình (toàn để chế độ A,vì chuyễn qua chế độ khác thì hình chụp ra còn thua Canon A590is nữa).Mình đã cố tình đậy nắp ống kính lại để chụp tấm hình thiệt đen để test "die pixel sensor" ,nhưng k bao giờ chụp đc...(nghĩ chắc là máy nó k thấy gì nên nó k cho chụp). Rồi chiều nay hứng hứng trèo lên lầu chụp hình. Giờ mình k để công tắc trên len ổ chê độ A nữa mà mình chuyễn qua M,để thử lấy nét bằng tay như thế nào.Tình cờ mình phát hiện là phải chuyễn qua chế độ chữ "M" mới có thể chụp đc khi đậy nắp ống kính. Vậy là mình đậy nắp Len lại và chụp 4 tấm (2 tầm đầu thì chĩnh cái vòng tròng ở chế độ Auto,còn 2 tấm sau để các chế độ con lại ) Sau đó copy ảnh vô máy vi tính thì thấy đc hiện tượng như sau.(phải open with bằng Paint mới thấy đc hiện tựong như mình nói ) 2 Tâm để ở chế độ Auto (mình nghe màng chập mở rồi đóng liền) thì xuất hiện 2 điểm sáng,2 điểm này nằm cách xa nhau lắm (lòng chợt dâng lên nổi buồn vì máy mới mua mà bị 2 điểm "die pixel sensor" rồi ) Mở tiếp 2 tấm còn lại lên (lần này thì mình nghe tiếng màng chập mở ra,sau đó khoảng hơn 10 giây thì mới nghe tiếng nó đóng lại ) thì k thấy 2 điểm sáng ở vị trí đó nữa. Vậy các anh cho em hỏi là tình trạng máy em như vậy có phải là bị "die pixel sensor" hay k vậy? Với 1 máy anh thông thường thì cảm biến ảnh bị bao nhiều điềm "die pixel sensor" thì k đạt chất lượng. Với lại mấy anh cho e hỏi là sao mới chỉnh đc tốc độ của màng chập trên máy Nikon D40x này vậy? E lục tung mà k biết nó chĩnh ở chỗ nào nữa. Cuồi cùng cho em thanks ai đã đọc topic này nhen.
(Xem thêm)

cholinhkien

Em chụp bằng cái 450D của thằng bạn có tới 23 die pixel đấy ạ,bác xem thử có...
Mọi người ơi giúp mình với!Thực sự lúc này mình đang cảm thấy rất bối rối không biết làm như thế nào.Mình và A yêu nhau dược 5 năm rùi.Bây gjờ A và minh dang học ở rất xa nhau nên ít co thời gian gặp gỡ do đó khoảng cách giữa 2 người dường như trở nên xa hơn.Ở đây mình đã gặp và quen 1 người.Khi ở bên người này minh cảm tháy rất vui vẻ va thoải mái.Và hình nhu mình cũng đã có tình cảm vói người này.2người có tinh cách kha giong nhau nên rất hỉu nhau và người dó đã chia sẻ với mình rất nhìu.Bạn ấy đã ngỏ lời và nói thục là mình đã rung động.Vì mình cảm nhận dược tình cảm đó là chân thành.Mình đã nói chia tay với A nhung dến khi gặp A thì mình hoàn toàn bối rối không biết tình cảm của mình là the nào.Minh khong bit lúc này mình giành tình cảm cho ai mình thục sự yêu ai và hạnh phúc bên ai nũa.Mình cung đã nói với người đó là mình cần suy nghĩ nhung thục sụ là mình bế tắc vì khong bít hiện giờ mình yêu ai.Mình khong thể kéo dài tình trạng này mãi dược.Mọi người hãy cho mình lời khuyên mình phải làm thé nào bây giờ?
(Xem thêm)

congtuant029

chàobạn mỗi người đều có một cách suy nghĩ và 1 cách sống khác nhau và 1 cách đến với nhau không...
Tình hình là e cần mua 1 chiếc cub còn zin để đi học mà ko biết coi xe.anh em nào có kinh nghiệm vào chỉ em với. ví dụ như làm sao biết IC zin...

digipark

Chủ topic đừng quan trọng zin quá,rủ thợ xem xe còn ngon,chạy tốt là ok thôi (xe 81 dễ coi nên cần...
Chẳng là có chiếc 8700 cũ của người khác cho , cũng định học làm sang dùng thử . Nhưng chẳng hiểu sao chức năng ghi âm trên máy có được 30 giây . Vọc chán chê rồi mà không cải thiện được tình hình . Có bác nào có cách nào giải quyết được tình trạng hiện tại xin chỉ giáo . Tks !
(Xem thêm)

alpha

có lẽ bộ nhớ của nó trống ít quá
Mọi ng` oy.giúp t vs đề nài: nếu được yêu cầu viết đoạn kết của truyện "chuyện chức phán sự đền Tản Viên" anh(chị) sẽ đồng tình cách kết thúc đó hay cách khác hãy trình bày và giải thích cách lựa chọn
(Xem thêm)
Chẳng là có chiếc 8700 cũ của người khác cho , cũng định học làm sang dùng thử . Nhưng chẳng hiểu sao chức năng ghi âm trên máy có được 30 giây . Vọc chán chê rồi mà không cải thiện được tình hình . Có bác nào có cách nào giải quyết được tình trạng hiện tại xin chỉ giáo .
(Xem thêm)

luandh

Nó chỉ có vậy thôi. < 30giây, nếu lớn hơn thì nó tự cắt ra thành nhiều file. File chuyển vào máy...
Các mác nhận định: tình bạn chân chính là viên ngọc quý . hãy nêu cách giữ gìn tình bạn giúp mình nha mấy pồ

nghiemphong

Sợ dối trá chính là kẻ thù của tình bạn . vậy hãy sống chân thật vời nhau để làm sáng hơn viên ngọc...
em học cùng lớp với cô ấy. trong việc học cô ấy thường xuyên nói giúp mình về việc học . rồi trong dịp tết này cô rủ mình đi chơi còn nói mình dẫn cô ấy về nhà mình chơi nữa. Có phải cô ấy thik mình hko . mình cũng thích cô ấy . Làm cách nào đễ cô ấy nói ra lời cô ấy thích mình . Các bác anh chi em giúp mình với[:x][:x]
(Xem thêm)

vuvu2105

Đơn giản thui bạn o7i33/ khi đi chung với cô ấy bạn thử nói tên ng kon gái khác xem phản ứng của cô...

Thành viên tích cực

1

conmeonho_87

1 lượt cảm ơn
2

viconyeu0203@gm

1 lượt cảm ơn