Các anh em trên diễn đàn có ai biết loại SmartTV nào đơn giản dễ dùng chút không ạ? Bố mẹ em ở nhà dùng quen TV cũ rồi, em thì muốn mua 1 cái smartTV để nâng cấp cho ông bà để có thể xem phim Hàn Quốc online cho tiện, nhưng sợ 2 người không dùng được lại bấm lung tung lên. À, tư vấn giúp mình hiệu TV nào giá hợp lý nữa nhé. Cảm ơn các anh em nhiều.
(Xem thêm)

Bo

Khoái nhất là dàn âm thanh của TV 4K này được phát ra từ những loa âm thanh xung quanh màn hình...
“Em ạ! Anh là người đàn ông, anh phải có trách nhiệm với những gì anh đã làm. Hãy để anh ra đi, em nhé”. Màn hình máy tinh trước mắt tôi là hình ảnh bạn trai tôi và người con gái anh đã chọn đang hạnh phúc bên nhau. Tôi không biết mình đang suy nghĩ gì? Tôi đã mỉm cười cho hạnh phúc của anh… nhưng bỗng tôi nghẹn lại như có cái gì đó đang xuyên ngang trái tim mình. Một lần nữa, trái tim tôi lại thổn thức… Thế là đã hai năm kể từ ngày anh phụ tôi để đến với người con gái ấy. Anh đã phũ phàng rũ bỏ những kỷ niệm của tình yêu thương gắn bó mà chúng tôi đã vun đắp suốt ba năm qua để theo một tình yêu khác chỉ mới bắt đầu ba tháng. Ngày ấy, tôi chỉ là một cô gái ngây thơ với những tình cảm rung động đầu đời. Tôi yêu anh, tin vào tình yêu trọn vẹn của mình, tin anh là người đặc biệt, là tất cả trong cuộc sống của tôi! Anh vẽ lên một bức tranh hạnh phúc có anh, có tôi, có những đứa trẻ đáng yêu… Ngày tôi vừa ra trường để bắt đầu đi làm, cuộc sống rất khó khăn. Khi chưa tìm được việc làm, anh đã hằn học chở tôi qua từng con đường của thành phố để tìm việc. Rồi tôi đi làm, anh vẫn từng ngày từng ngày đón đưa tôi đi làm… lúc ấy, tôi biết ơn anh đến nhường nào và càng thấy yêu anh nhiều hơn. Cũng chính vì điều đó nên tôi không muốn trở thành gánh nặng của anh và tôi đã quyết định dọn đến gần công ty để anh không phải lo lắng, đưa đón tôi mỗi buổi đi làm… nhưng đến bây giờ, tôi mới biết đó là quyết định sai lầm của mình. Chính vì không còn phải đón đưa tôi đi làm như trước nên đã tạo điều kiện cho anh có nhiều thời gian rỗi hơn và bắt đầu gặp gỡ người con gái khác. Tôi cũng chẳng thể hiểu được tình cảm anh dành cho người con gái kia là gì? Có lẽ là tình yêu?… và đến một ngày, tôi đã biết hết tất cả sự thật đó… Một hôm, tôi gọi cho anh mãi nhưng vẫn chỉ là “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được”. Anh đã tắt nguồn điện thoại, không một lời giải thích với tôi… lúc đó, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra vì chưa bao giờ anh cư xử với tôi như thế! 2 giờ sáng. Nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi vì tôi không dám tin những điều mình nghi ngờ là sự thật. Đang mông lung với những suy nghĩ thì tôi nhận được tin nhắn của anh, “Em à! Anh sai rồi! Người anh yêu là em. Em hãy cho anh thời gian là 3 ngày để giải quyết tất cả. Em hãy ngủ thật ngon! Ngủ ngon em nhé!”… Đọc những dòng tin nhắn ấy, lòng tôi như ấm lại bởi tôi biết, “Tôi không hề mất anh”. Sáng hôm sau tôi về quê, anh vẫn đến đưa tôi ra bến xe, Anh ngồi bên tôi và bảo rằng, “Anh xin lỗi… anh đã đi lạc đường! Người anh chọn làm vợ là em”… và lần đầu tiên trong đời, tôi thấy người đàn ông của tôi khóc. Tôi đã ôm anh, ôm anh thật chặt và an ủi, “Anh à, anh hãy quên hết đi! Em không trách anh đâu… chúng ta cùng cố gắng nhé!”. Tôi bắt đầu lên xe. Xe lăn bánh xa dần và lòng tôi cảm nhận được tôi đang dần xa anh. Anh nhìn tôi, vẫy chào tạm biệt… Về quê. Tôi cảm thấy lòng mình bất an, thổn thức. Một ngày, hai ngày, ba ngày… tôi trở lại thành phố và anh đã đến đón tôi. Chúng tôi đã cùng nhau đi dạo qua các công viên, nơi hai đứa đã từng hò hẹn… bỗng, điện thoại anh reo và chủ nhân của cuộc gọi ấy không ai khác là người con gái đó. Mấy ngày qua cô gái đó đã bỏ nhà ra đi. Anh vô cùng lo lắng cho cô ấy khi biết cô ấy đòi tự tử… tôi không biết làm gì lúc đó vì tôi cũng muốn anh cứu cô ta thoát khỏi con đường cùng quẫn đó. Rồi anh bảo rằng, “Anh sẽ đi tình nguyện mùa hè xanh”. Tôi đồng ý vì tôi cũng muốn anh được thoải mái, được nghỉ ngơi sau những ngày đau đầu với chuyện tình cảm phức tạp của mình. Một hôm, đã ba giờ sáng… tôi nhận được tin nhắn từ số điện thoại của anh, “Anh là người đàn ông hèn nhát. Anh không dám bỏ tất cả để đến với người phụ nữ anh yêu. Hãy để anh ra đi… anh sẽ nhớ mãi những kỉ niệm đẹp của chúng ta. Nhưng em ạ! Anh là người đàn ông, anh phải có trách nhiệm với những gì anh đã làm. Hãy để anh ra đi… em là người con gái xinh đẹp, thông minh, chắc chắn em sẽ gặp được người con trai yêu thương em thật lòng”… Tôi chưa lấy lại được bình tĩnh sau khi nhận được tin nhắn của anh thì lại có một tin nhắn khác, “Đấy là tất cả những gì anh ấy muốn nói với bạn”… Chẳng nhẽ anh chỉ biết sống có trách nhiệm với người con gái khác, còn với tôi thì không ư? Đã ba giờ sáng… vậy mà anh và người con gái kia vẫn ở bên nhau. Tôi nhắn lại, “Sao chị lại dùng máy anh ấy nhắn tin cho tôi?” thì cô ta trả lời, “Anh ấy nhậu say và đã ngủ”… Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi như một đứa trẻ lạc lõng giữa dòng đời với lòng ghen tuông, trách phận… Vậy là tất cả yêu thương ba năm qua đã đặt dấu chấm hết. Tôi đã không thể cân bằng được cuộc sống của mình khi không có anh bên cạnh… Tôi cứ một mình lang thang hết con phố này đến con phố khác. Tôi lang thang đến các công viên, nơi đã từng chứng kiến tiếng cười hạnh phúc của hai đứa… vậy mà giờ đây, chỉ mình tôi ngồi khóc một mình… Một tháng sau, anh đã đến gặp tôi sau một tháng cắt liên lạc. Anh bảo với tôi rằng, “Em à! Anh xin lỗi em… anh đã phụ em rồi… nhưng anh chỉ có thể nói với em một điều rằng, anh yêu em! Anh có nỗi khổ của anh, hãy để anh ra đi… Anh sẽ không bao giờ quên em đâu! Anh cũng sẽ không lấy vợ… và đến một lúc nào đó, anh sẽ kể cho em nghe tất cả… tất cả những gì đang diễn ra. Hãy để anh ra đi, em nhé!”. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều… anh quay lưng đi… tôi cũng không níu kéo. Cơn gió ngang qua kiếng tôi lạnh buốt, mọi người nhìn tôi, tôi chỉ biết khóc… vậy là mọi thứ đã kết thúc. Một ngày kia, sau một năm tưởng chừng như đã lắng lại tất cả… thì bỗng chuông điện thoại tôi reo. Bắt máy… trong điện thoại cất lên bài hát từng là kỉ niệm của hai đứa… và giọng hát ấy không ai khác, chính là anh. 365 ngày, tưởng chừng như đã nguôi nguôi ngoai thì một lần nữa, cảm xúc tôi lại dâng trào. Tôi khóc, kỉ niệm ngày xưa lại ào ạt ùa về… lời bài hát khiết tim tôi ứ nghẹn, “Anh làm lo tương lai, em dậy con nên người”… Sau cuộc điện thoại ấy, anh đã gặp tôi… và tôi lại khóc. Anh ôm tôi vào lòng và bảo rằng, “Hãy tha thứ cho anh! Đến bây giờ anh vẫn nói rằng, người anh yêu nhất là em. Tất cả là do sự bồng bột của anh… nhưng anh phải có trách nhiệm với những gì anh đã lựa chọn. Và bây giờ, cũng là lúc thích hợp nhất anh kể cho em tất cả”… Tôi đã khóc trong lòng anh như con chim non xa mẹ lâu ngày và cần sự chở che… Rồi, tôi cũng phải trở về với cuộc sống của riêng mình, đường anh anh đi, đường tôi tôi đi… Cứ ngỡ như tôi sẽ không bao giờ gượng dậy nổi trong thế giới này, cuộc sống này… vậy mà giờ đây, tôi cũng đã dần cân bằng được cuộc sống của mình… nhưng dường như, trái tim tôi không còn biết rung động trước một người con trai khác, dù đã có rất nhiều người sẵn sàng chờ đợi tôi! Tôi vẫn cô đơn, sớm sớm, tối tối đi về một mình… thi thoảng nhớ về hình ảnh của anh… và hôm nay, một lần nữa tôi lại nhớ!
(Xem thêm)

Nguyễn Tường Anh

Tình yêu là gì vậy??? sao nhiều người lại fải đau khổ vì nó, có khi biết đó là giả dối rùi nhưng...
Hãy tìm tất ca cac câu thành ngữ để diễn tả cho các hình ảnh sau: 1-1 người đàn ông không mặc j nằm úp xuống nền đất thì gọi là j? Trả lời:"Đất lành chim đậu" 2- nằm úp xuống 1 hòn đá? TL:"trứng chọi đá" 3-2 người đàn ông kô mặc j cõng nhau? TL:"Gậy ông đập lưng ông" 4-1 người đàn ông kô mặc j nhảy xuống bể cá cảnh? TL:"Chim sa cá lặn" 5-1 người đàn ông kô mặc j ngồi sau xe đạp? TL:"Chọc gậy bánh xe" [b] For teen VN:[/b][blue]http://14vn.net/showthread.php?p=4080[/blue]
(Xem thêm)
Em đang định sắm cho ông già ở nhà 1 con LCD 37 inch (thật sự thì em rất khoái Panasonic 42PV8H nhưng vì đặt phòng khách rất nhiều ánh sáng nên đành chọn LCD thôi :( ). Hiện nay em đang rất boăn khoăn 2 chú 37 inch của Sharp và Panasonic Về hình thức thì em thích Sharp hơn, nhưng về chất lượng thì con LX800 thuộc diện "đã được đảm bảo" còn con PX5M thì mới quá nên không biết thế nào. Mong các bác giúp em so sánh 2 em nó, tiện thể chỉ luôn chỗ mua nào giá hợp lý, đảm bảo nhất tại HN.
(Xem thêm)

mùa xuân

MÌnh thì đồng ý với Jacky. Ai ở VN chơi LCD từ những ngày đầu thì đều biết Sharp là đỉnh, khi đó...
Em năm nay 27 tuổi nhưng ngực của em thì chỉ như của một cô bé. Đôi khi nhìn vào ngực em tự hỏi mình là phụ nữ hay đàn ông đây? Em đã không dám yêu vì em rất tự ti về thân hình của mình. Mẹ em thì nói đó là gen di truyền, ngày xưa ngực mẹ cũng nhỏ. Nhưng em nhìn cứ phẳng lì. Rồi em cũng có bạn trai, nhưng gần đây anh ấy cứ đòi sờ ngực của em. Em nhất định không cho. Em rất sợ anh ấy phát hiên ra ngực mình...nhỏ hơn ngực anh ấy. Nhưng em biết sẽ không dấu được lâu. Và còn sau này nữa. Liệu điều này có ảnh hưởng đến cuộc sống hôn nhân sau này nữa không? Mong chương trình giúp em giải toả khúc mắc này. Em xin chân thành cảm ơn. [right]Nguồn: webtretho[/right]
(Xem thêm)

tun cua di

Bạn thân mến, Mình có hai ý muốn trò chuyện với bạn trong thư này. Thứ nhất: Quả thực hiện nay,...

Thành viên tích cực

1

Cỏ Nhân tạo Ngu

4 lượt cảm ơn
2

Kim Dai Kien

3 lượt cảm ơn
3

Lê Thúy

3 lượt cảm ơn
4

Hang Sung

2 lượt cảm ơn
5

Vuong Anh

2 lượt cảm ơn