Sẽ vẫn yêu, dù đôi lần cay đắng!

Vi quay về con đường của mình mà không có bóng hình Khánh trong trái tim. Vi thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản và ấm nóng.

Bí mật
- Mình không biết đó có phải là tình yêu hay không nữa. Có lẽ mình nhầm! - Vi nghẹn ngào, dường như nó đang phủ nhận tình cảm, hay ít ra là che đậy những gì đang diễn ra trong nó. Vi cố ngăn dòng nước mắt đang trực trào ra. Nó thấy xấu hổ.
- Nghe này Vi, mình biết Vi đang tự lừa dối chính mình, mà Vi biết đó là điều không thể. – Hoài, người bạn thân nhất của Vi cũng là một trong ba tam quái chơi với nhau từ hồi còn để chỏm.
- Mình biết, nhưng mình không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ biến động như thế nào và tình bạn của chúng mình sẽ ra sao nếu mình nói ra điều ấy. Mình cũng tin là Hoài cũng không muốn nó đi theo chiều hướng xấu. Vậy thì Hoài đừng nói gì vội nhé, hãy để cho mình có thể chuẩn bị cho việc này, được chứ?
Hoài im lặng có thể hiểu là đồng ý. Hoài quay mặt đi không nói gì, để lại Vi miên man với những cảm xúc có đôi phần không tốt (theo Vi là thế) và cả sự lừa dối chính bản thân mình. Hoài muốn nói một điều gì đó để an ủi Vi, nhưng Hoài sợ, sợ câu nói của mình sẽ xé toạc 10 năm là bạn giữa Khánh và Vi. Hoài đành im lặng. Một sự im lặng mà Hoài không hề muốn.
Hoài, Khánh và Vi là ba tam quái chơi với nhau khá lâu. 10 năm có thể không phải là một thời gian quá dài nhưng cũng không hề ngắn ngủi trong cuộc đời mỗi con người. Vậy mà cho đến hôm nay Hoài mới biết người mà Vi thầm yêu là Khánh, cho dù cả Hoài và Vi đều biết, Khánh đã có bạn gái.
Vi ngồi lặng đi trong phòng, nước mắt chỉ trực trào ra, nhưng nó không dám khóc. Dường như Vi sợ nước mắt sẽ xóa nhòa và làm vỡ vụn thứ tình cảm mà nó tạm gọi, tạm cắt nghĩa là tình yêu. Trong đó có cả những dư vị ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Vi có thể hiểu rằng 10 năm tình bạn không thể làm nên một tình yêu. Dẫu biết đoạn cuối của một cuốn sách là bi kịch nhưng Vi vẫn cố đọc từng trang chỉ để thấy trái tim mình rớm máu. Vi cười vì thấy nó đẹp như một giấc mơ, Vi dám sống, dám yêu thương dù biết mình đau đớn. Phải rồi, nó đẹp như giấc mơ của đời Vi, đẹp đấy, nhưng sẽ tan khi Vi tỉnh.
Sự thật trong buổi chiều đông
Tan học. Trời đông lạnh như thấm vào từng thớ thịt. Trời âm u, đen xì xì, lụp xụp. Cơn gió bấc thổi hù hù va chạm vào mặt người như một cái tát chẳng hề êm ái. Một buổi chiều đông không đẹp, không đẹp như chính giấc mơ của Vi – tối om và bế tắc. Khánh rời lớp học và nhận ra cánh tay vẫy vẫy của Hoài.
- Khánh ơi Hoài nè, đi uống nước nhé!
- Hoài rảnh à? Ừ thì đi, mà Vi đâu sao không rủ đi cùng? – Khánh nói.
- Hoài có chuyện muốn nói với riêng Khánh thôi, nên không rủ Vi, đi thôi.
Khánh cười để thở ra một hơi ấm lan tỏa ra trong không gian, xua đi phần nào cái giá  lạnh vây quanh.
Một phòng trà nhỏ nằm kế bên hồ, nơi mà cả nhóm vẫn thường tập trung. Hoài và Khánh cùng đến đó, chỉ khác là lần này không có Vi.
- Khánh biết sao Hoài gọi mình Khánh ra đây không?
- Chịu, Hoài cứ làm như Khánh là thầy bói không bằng.
- Ừ, cũng phải, Hoài và Vi cùng là con gái, lại chơi thân với nhau thế mà Hoài còn không biết cái bí mật của Vi thì làm sao một tên con trai vô tâm như Khánh hiểu được.
- Sao thế, Vi có bí mật gì trầm trọng lắm à? Mà sao chưa gì đã trách tôi vô tâm thế hả, mời người ta đi uống nước để chê bai đó hả?
- Thực ra đó là một điều bình thường nhưng nó là một phần thế giới tâm hồn của Vi. Điều đó sẽ chẳng bao giờ là trầm trọng nếu như Khánh đón nhận nó theo một chiều hướng tích cực.
- Sao lại là mình?
- Khánh à, Khánh có biết người mà Vi thầm yêu bao lâu nay là Khánh không?
- Hoài khéo đùa thật đấy.
Khánh cất tiếng cười lớn như thể đó là một khám phá lí thú nhưng không có thật của Hoài.
- Khánh nghĩ Hoài có thể mang danh dự của Vi ra mà đùa được ư? Hoài biết điều đó khá bất ngờ nhưng nó là sự thật, nhưng vì tình bạn của chúng ta bao năm qua, mình nghĩ chúng ta nên đối mặt với nó.
- Không thể thế được, chúng mình đã làm bạn với nhau bao nhiêu năm qua điều đó nếu có thì mình phải biết chứ. Vả lại mình cũng đã có bạn gái, Vi thừa biết điều đó mà, thậm chí những lúc mình và người yêu giận nhau người giúp bọn mình làm lành cũng chính là Vi. Mình không tin đó là sự thật đâu.
- Hoài còn không muốn đó là sự thật hơn Khánh ấy chứ, vì mình không muốn Vi khổ, nhưng tiếc là không phải vậy. Chúng mình vẫn biết Vi là đứa tốt như thế mà, tốt đến mức lạ thường.
Hoài nói, nhìn và nắm  lấy tay Khánh như để làm cho Khánh cảm thấy đó không phải là điều gì quá ư lớn lao.
- Thực ra Khánh không phải thay đổi gì cả, chỉ cần Khánh hiểu điều đó, vậy thôi, biết được tình cảm của Vi thế là đủ. Và chúng mình sẽ vẫn mãi là những người bạn tốt đó mới là điều không bao giờ thay đổi. Nhưng sau chuyện này chúng mình cần xem lại bản thân, chúng mình đã có đôi phần thờ ơ với suy nghĩ, tình cảm của Vi.
Khánh gật đầu, một cái gật đầu vô thức, sau đó lặng đi. Câu nói của Hoài khiến Khánh có gì nghẹn nơi cổ họng. 10 năm qua Khánh vẫn vô tình với Vi dù lúc nào Khánh cũng khoác lên mình cái mác là “bạn thân” của Vi. Khánh mơ hồ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, ý chí, tình cảm của Khánh sụp đổ như buổi chiều đông hôm nay.


Tình bạn, tình yêu và nước mắt
- Vi ơi, bọn mình đi dạo nhé! – Hoài gọi khi thấy Vi đang bước dần ra phía cổng.
- Ừ đi, Vi cũng đang buồn đây.
- Vi này, Hoài xin lỗi mình đã nói chuyện đó cho Khánh biết rồi.
- Mình biết!
- Sao Vi biết? Khánh nói gì với Vi à?
- Không, nhìn Khánh là mình biết, mình và Khánh đã có một bức tường vô hình, ai cũng nhìn thấy nhưng không ai dám đập nó đi vì sẽ làm người kia bị thương.
- Vậy à? Có lẽ chúng mình cần cho Khánh thời gian để Khánh trấn tĩnh lại và có cho mình sự lựa chọn cũng như quyết định chính xác.
- Chẳng có sự lựa chọn nào đâu, vẫn vậy thôi, Vi biết mà. – Nói rồi Vi đưa mắt mơ màng nhìn ra bốn phía nhưng thực chất là để Hoài không nhìn thấy hai hàng nước mắt đang lăn dài trên má. Vi không muốn mình yếu đuối trong mắt Hoài, Vi sợ Hoài thương Vi, một sự thương hại làm Vi buồn.
- Thôi Hoài về trước đi, Vi muốn đi dạo một mình.
- Ừ, Hoài hiểu, Hoài về trước nhé, có gì Vi điện thoại cho Hoài nha.
Giờ thì thế đấy, Vi chỉ còn lại một mình, có lẽ thế lại hay. Vi sẽ có cơ hội được hiểu mình hơn hay chí ít là Vi không phải che dấu bất cứ cảm xúc gì đang diễn ra trong mình. Vi bỗng nhận ra hôm nay trời có nắng, dù chỉ là cái nắng nhợt nhạt thiếu sức sống của buổi chiều đông. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cho Vi bừng lên hơi ấm lạ thường. Vi không còn cảm thấy cô đơn dù cho nỗi lo vẫn thường trực vài lần làm se thắt tim Vi mỗi khi nghĩ đến. Thực ra điều mà Vi sợ không phải là Khánh không đáp lại tình cảm của Vi mà đó là liệu tình cảm của ba đứa sẽ đi về đâu sau biến cố này. Nếu đó là một kết thúc không đẹp thì Vi thấy rằng Vi đã mất quá nhiều, đã phải trả giá khá đắt cho thứ tình cảm mơ hồ ấy. Chưa bao giờ Vi sợ mất tình bạn như lúc này. Dẫu sao Vi cũng cần gặp Khánh một lần để nói rõ mọi chuyện. Nhất định là như thế.
Đoạn cuối con đường
Tối. Phố xá lẫn trong màn sương dày đặc, mịt mùng, nhập nhoạng dưới ánh đèn cao áp. Tối mùa đông nên con đường vắng hoe có cảm giác làm cho cái lạnh được dịp lan tỏa, không chỉ làm lạnh da thịt mà tâm hồn cũng vì thế mà đóng băng. Khánh và Vi gặp nhau, chỉ có điều đó không phải là một cuộc gặp gỡ của hai người bạn thân, càng không phải cuộc hẹn hò của một đôi trai gái mà là đáp án cho một câu hỏi còn bỏ ngỏ, là câu trả lời cho một mối tình đơn phương.
Lạ quá, vẫn con đường mọi khi đi dạo mà sao hôm nay dài vậy? Có lẽ chỉ hai vòng xe là làm tròn vai trò của nó, chúng cứ lăn mãi, lăn mãi… Vi và Khánh tưởng chừng như lạc trong con phố dài. Cả hai không nói gì, cái lạnh đến ghê người. Có lẽ cả hai cũng đợi người kia nói trước, hoặc cả hai cùng sợ bất cứ âm thanh nào cũng có thể trở thành điều phá vỡ mọi thứ, hay cũng có thể rằng trong họ có quá nhiều điều để nói mà không biết bắt đầu từ đâu. Có thể lắm chứ. Một cuộc gặp mặt trong im lặng, không câu hỏi cũng chẳng có câu trả lời (ít nhất là cho đến lúc này). Nhưng dường như con đường chẳng hiểu lòng người, đoạn cuối con đường đã đến. Trước mặt Vi và Khánh là hai lối rẽ. Không hiểu con đường ấy vô tình hay cố ý mà nó như cắt lòng Vi ra làm đôi. Khánh hiểu đến đây Khánh không thể im lặng được nữa. Khánh nắm lấy tay Vi khẽ nói:
- Vi, mình xin lỗi…
- Đừng nói gì cả, mình hiểu hết. Trong chuyện này không ai có lỗi hết. Cả mình và Khánh đều không.
Vài giây thinh lặng để Vi hiểu mình vừa nói gì, để Khánh hiểu mình vừa nghĩ gì.
- Chúng mình vẫn là bạn chứ? - Vi nói giọng run run.
Khánh cốc mạnh vào đầu Vi một cái.
- Đồ ngốc, thế mà cũng phải hỏi, đó là điều không bao giờ thay đổi hiểu không? Nào, để Khánh đưa Vi về.
- Không hãy để mình tự đi, mình thích thế.
- Vậy được không? Để Khánh đưa Vi về mà. – Khánh nói và nhìn Vi đầy lo lắng.
- Thôi hãy làm theo ý Vi được không?
- Thôi được, Vi đi cẩn thận nhé, về ngủ một giấc thật ngon, sáng mai tỉnh dậy Vi sẽ thấy đó chỉ là giấc mơ mà thôi.
Nói xong Khánh rẽ qua một bên con đường. Có thể đó là lối rẽ của cả Vi và Khánh. Vi đứng lại nhìn theo bóng Khánh. Bỗng Vi thấy sống mũi cay cay và nơi đầu lưỡi chát mặn. Bóng Khánh mờ dần lẫn vào màn xương dày đặc quánh, khuất dần, khuất dân rồi biến mất.
Vi quay về con đường của mình mà không có bóng hình Khánh trong trái tim. Vi thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản và ấm nóng. Hơi ấm không phải tỏa ra bằng thứ tình yêu đôi lứa và được sưởi bằng một tình bạn thiêng liêng. Và Vi biết Vi sẽ vẫn yêu cuộc đời này, dù đôi lần cay đắng.
 |  Xem: 5.695  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 24/05/2012 - 14:19  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Nếu được yêu lại… em vẫn sẽ yêu anh! Vì em tin, anh chính là lương duyên của em từ trong kiếp trước. Kiếp này dù nhiều rào cản và cách ngăn, nhưng anh đang cố gắng làm tất cả để thực hiện những giao ước của riêng hai ta, chứ không hẹn đến kiếp sau mới chính thức nối nhịp cầu yêu thương để đón em về giữa muôn ngàn cách trở.

Miền cổ tích, chốn thiên đường… vốn chẳng có đâu giữa đời thực, nhưng chỉ cần anh đã hứa thì nhất định khó khăn đến mấy anh cũng sẽ hái ngàn sao trên trời làm quà cưới tặng em. Bến bình yên, chốn thiên thai… vốn chỉ có trong sách vở và thơ ca, nhưng chỉ cần anh quyết tâm thì nhất định chông gai đến mấy anh cũng sẽ nắm tay em phiêu du đến tận cùng. Em cảm nhận rõ hơn con thuyền em đang đi ngày một tiến gần hơn về tương lai và bình yên trôi về miền hạnh phúc... Nơi có những con sóng bạc đầu ngày đêm ca hát khúc tình chung thủy. Nơi có những cánh chim tự do thỏa sức phiêu bồng. Nơi có những giấc mơ bình yên, dịu vợi, tạc vào nền trời như một bức tranh thủy mặc, hữu tình của trời – mây – non – nước. Nắng như mỉm cười cùng em, ấm áp đến hiền hòa! Mây như đồng cảm cùng em, trôi bềnh bồng, tự do, tự tại! Gió như reo ca cùng em, những khúc hát, những ca từ mộc mạc, đáng yêu!

Và người hân hoan nói cùng em lời yêu sau nhiều lần người ngại ngùng che dấu, sau những lần giả ngu ngơ, giả ngốc nghếch để làm em vui, em mãi không thể xa được người. Ngay cả chính em, cũng tự cho mình là ngốc để bản thân cảm thấy bé nhỏ, yếu đuối cần được chở che và làm nũng trước tình yêu.

Nhưng sự thật, em chính là một cô gái quá thông minh! Em biết cách giữ người em yêu bằng chính trái tim và tình yêu chân thành của mình, dù em chỉ là người đến sau, và anh đã trói buộc đời anh cùng người xưa bằng một lời nguyền vĩnh cửu.

Em biết cách buông tay tình yêu vào những thời điểm thích hợp, và nắm thật chặt khi nó sắp bay xa. Em biết trải lòng mình cùng entry, để chính nơi cõi tạm ấy, trong mỗi câu, chữ ấy, sẽ lấy đi của em hàng ngàn giọt tình cay đắng nhất, để đôi môi em giữa đời thường mãi thơm ngát và tươi xinh những nụ cười. Em khéo léo che đậy những cái tốt của em, giả vờ phơi bày những thói quen và những điểm xấu để thử lòng người, và chỉ có yêu em chân thành, anh sẽ nhận ra vẻ đẹp nơi tâm hồn người con gái anh yêu.

Em đã chiến thắng tình yêu bằng chính phép thử của mình. Và em hoàn toàn có thể mỉm cười vì giờ đây em chính là người con gái hạnh phúc nhất thế gian. Em đã sáng suốt lựa chọn cho mình một con đường để đi trong muôn vàn lối rẽ của cuộc sống. Trên đời này vốn dĩ không có một con đường nào sẵn lối dành để cho ai đi cả. Khi ta đặt chân xuống, ta đi, đi mãi, đi đến tận cùng thì cũng sẽ thành con đường mà thôi...

Trên mỗi bước em qua, em muốn có anh cùng bước sóng đôi, chứ không phải chỉ đi ngang qua đời em, làm em đau vì nhớ, chứ không phải bẽ bàng đứng đằng sau em mà chúc phúc cho em, và càng không phải đứng ở xa em, xa lơ, xa lắc… rồi lạc mất em vĩnh viễn.

Nếu được yêu lại… em vẫn sẽ chọn yêu anh!

Vì anh không hứa yêu em bằng ngàn lời “có cánh”, vì anh không hứa sẽ mang hạnh phúc vĩnh hằng về tặng cho em, và anh cũng không hứa sẽ nắm tay em, nắm thật chặt và sẽ không buông tay. Từ lúc quen nhau, anh toàn nói những điều trong tầm kiểm soát của lý trí, nhưng khi hành động thì anh lại làm bằng tất cả con tim. Chỉ có em hiểu chàng ngốc ấy đang nghĩ gì và cũng chỉ có em hiểu mình và chàng ngốc của đời mình đang ngày từng làm gì cho nhau.

Hình minh họa

Anh cần mẫn và chuyên tâm học hành để gầy dựng tương lai mai sau. Còn em, nguyện như bến kia chung thủy đợi chờ, như gió tìm về với rặng phi lao, như trời cao khát khao mong mây trắng và như người vợ hiền chờ đợi đức lang quân. Em tin chỉ cần cố gắng cả từ hai phía, thật sự cố gắng, thật sự thấu hiểu và lắng nghe nhau... thì rồi chúng ta cũng sẽ chạm tay đến giá trị của tình yêu đích thực, của hạnh phúc nồng nàn, của những giấc mơ em và anh khao khát mỗi đêm.

Em vốn không cần những lời hứa ảo, và đã từ lâu em cũng thôi đau vì những lời hứa ảo. Nhưng em đặt trọn vẹn niềm tin vào một tấm chân tình rất thật nơi thế giới ảo này, và em tin thời gian sẽ giúp em xóa nhòa khoảng cách hư ảo ấy cho tình yêu của đôi ta. Hạnh phúc của anh vốn không ở đâu xa, anh biết không? Nó vẫn tồn tại trong anh mỗi giây, mỗi phút, vẫn theo mãi bên anh trong từng giấc mơ, trong từng hơi thở và suy nghĩ của anh. Hạnh phúc của anh cũng chưa bao giờ mất, dù đã có lúc em buông tay và anh cũng buông tay...

Không tin anh thử đưa tay sờ lên ngực trái của anh xem, có còn cảm nhận được hình bóng và hơi ấm của nàng ngốc vẫn ngự trị ở nơi đó hay không? Em rất yêu anh, yêu những hờn ghen vu vơ của anh. Em mãi yêu anh, yêu cả những lần anh nóng nảy, giận hờn. Em vẫn chỉ yêu một mình anh, yêu những quan tâm, lo lắng rất đỗi chân thành. Và em vẫn sẽ chọn yêu anh, yêu lại từ đầu... một người đã từng là quá khứ của em.

 

 
Bạn yêu du lịch, muốn tìm hiểu về du lịch hay bạn cần đi du lịch, muốn biết về các địa điểm du lịch, kinh nghiệm đi du lịch hay bất cứ thông tin gì liên quan đến du lịch. 


Du lịch Thái Lan | Làm hộ chiếu - visa | ảnh đẹp du lịch | du lịch trăng mật | Tour du lịch Miền Tây | các quán cafe ở Hà Nội | Khách sạn ở Hà Nội | du lịch Phú Quốc | du lịch Sapa | Du lịch Sài Gòn | Du lịch giá rẻ | tour du lịch Singapore | Du lịch Côn Đảo | Du lịch Hạ Long | Du lịch Mũi Né | Tour du lịch Mũi Né | Du lịch lễ hội | Tour du lịch lễ hội | Du lịch đền chùa | Tour du lịch đền chùa | Du lich Thai Lan | lam ho chieu - visa | anh dep du lich | du lich trang mat | Tour du lich Mien Tay | cac quan cafe o Ha Noi | khach san o Ha Noi | Du lich Phu Quoc | Du lich Sapa | Du lich Sai Gon | Du lich Gia re | Tour du lich Singapore | Du lich Con Dao | Du lich Ha Long | Du lich Mui Ne | Tour du lich Mui Ne | Du lich Le Hoi | Tour du lich le hoi | Du lich Den Chua | Tour du lich Den Chua | đi chơi Valentine | di choi Valentine | du lịch đà lạt | du lich da lat | Quán phở ngon ở Hà Nội | Quán phở ngon ở Hà Nội | các địa điểm đi chơi quanh sài gòn | cac dia diem di choi quanh sai gon | kinh nghiệm đi du lịch Huế | Kinh nghiem di du lich Hue | Kinh nghiệm đi du lịch nha trang | Kinh nghiem di du lich nha trang | Kinh nghiệm đi du lịch Trung Quốc | Kinh nghiem di du lich Trung Quoc | Kinh nghiệm đi du lịch Đà Nẵng | Kinh nghiem di du lich Da Nang | Kinh nghiệm đi du lịch Thái Lan | Kinh nghiem di du lich Thai Lan | quán cafe đẹp ở sài gòn | quan cafe dep o sai gon | quán nhậu ở Hà Nội | quan nhau o Ha Noi | quán bia ở Sài Gòn | Quan bia o Sai Gon | quán nhậu ở Sài Gòn | quan nhau o Sai Gon | pháo hoa đà nẵng 2012 | phao hoa da nang 2012 | đi chơi ở sài gòn | di choi o sai gon | Khách sạn ở Sapa |khach san o Sapa | Tour du lịch Trung Quốc | Tour du lich Trung Quoc | Tour du lịch |Tour du lich | du lịch Singapore | du lich Singapore | du lịch cát bà | du lich cat ba | tour du lịch cát bà | tour du lich cat ba | du lịch lễ hội | du lich le hoi

Cơm rang cua đường thành | Com rang cua duong thanh | Like hd coffee | Cafe bảo oanh | Cafe bao oanh

Quán cafe ở quận Long Biên | Quán cafe ở quận Tây Hồ | Quán cafe ở quận Thanh Xuân | Quán cafe ở quận 1 |Quán cafe ở quận 2 | Quán cafe ở quận 3 | Quán cafe ở quận 4 | Quan cafe o quan Long Bien | Quan cafe o quan Tay Ho | Quan cafe o quan Thanh Xuan | Quan cafe o quan 1 | Quan cafe o quan 2 | Quan cafe o quan 3 | Quan cafe o quan 4 | Quán cafe ở quận 12 | Quan cafe o quan 12 | Quán cafe ở quận Bình Thạnh | Quan cafe o quan Binh Thanh | Quán cafe ở quận Gò Vấp | Quan cafe o quan Go Vap

Các bãi biển nổi tiếng Đà Nẵng | Cac bai bien noi tieng Da Nang | Cầu sông Hàn | Cau Song Han | Chùa Tam Bảo |Chua Tam Bao | Chùa Linh Ứng | Chua Linh Ung | bán đảo Sơn Trà | ban dao Son Tra | Thành Điện Hải | Thanh Dien Hai | Thăm mộ Ông Ích Khiêm | Tham mo Ong Ich Khiem | Đình Nại Nam | Dinh Nai Nam | Đình Bồ Bản | Dinh Bo Ban | Đình Quá Giáng | Dinh Qua Giang

Điểm vui chơi 1/6 | Diem vui choi 1/6

Ngày gửi: 24/05/2012 - 23:09
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Phong bì XM A4
1.600 VNĐ

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)