Gian hàng bánRao vặtTư vấnHỗ trợThêm
  Bí quyết bán hàng Online  Thông báo  Đăng ký  Đăng nhập

Anh có còn về lại nữa hay không?

vutientrung26/06/2009 - 09:52

Lượt xem 1.352
Đến tháng 6 này là tròn hai năm – một năm của tình yêu và một năm của sự xa cách. Anh đi từ dạo ấy, rồi cũng bặt tin từ dạo ấy, đã không còn thương em, nhớ về em nữa...


Tháng 6 rồi mà trời vẫn cứ đổ những cơn mưa rào bất chợt. Chẳng biết có làm dịu đi không những gay gắt và bực dọc trong mỗi con người, chỉ biết với em, mưa luôn gắn với những nỗi buồn - nỗi buồn không tên và nỗi buồn vô định…
Em đã không còn đủ sức để nhớ chính xác ngày nào, phút nào, giây nào nữa nhưng đến tháng 6 này là tròn hai năm – một năm của tình yêu và một năm của sự xa cách. Anh đi từ dạo ấy, rồi cũng bặt tin từ dạo ấy, đã không còn thương em, nhớ về em nữa... Một mùa hạ, rồi đến hai mùa hạ đi qua, lời hứa hôm nào càng lúc càng trở nên xa vời vợi, để không hiểu làm sao khói cứ bay vào mắt em, lúc nào cũng hoen cay. Khoảng thời gian xa cách bằng khoảng thời gian yêu thương, vậy mà sao nước mắt bao giờ cũng nhiều hơn nụ cười, nỗi đau cứ lấn át hết những bình yên??? Anh đã yêu em nhiều như thế, tại sao lại có lúc đổi thay?


Lại một mùa phượng nở...

Mùa hạ sang, nắng rót mật làm ngọt keo những kỷ niệm. Em lặng lẽ trên từng góc phố, tại sao đi đâu cũng bắt gặp bóng hình anh? Nước mắt đã không thể nào rơi thêm được nữa, khô cong như những nỗi đau muốn ném tan vào không gian inh ỏi tiếng ve gọi hè. Em thấy mình cũng như loài ve ấy, khắc khoải gọi tên anh mà chỉ nhận được tiếng vọng về. Nhưng ve còn gọi được hạ sang, tại sao em không gọi được bước chân anh trở lại? Gốc phượng già buồn thiu đứng lặng, cứ ngóng chờ bóng dáng đôi tình nhân hò hẹn thuở nào. Lá phượng rơi đầy, hoa phượng rơi đầy nhưng đã không còn ai nhặt cho em, ai cài vào tóc em nữa. Đã có những phút giây em không cần tất cả, chỉ cần có anh, chỉ cần có vòng tay hay dù chỉ một cái nắm tay của anh thôi cũng đủ. Nhưng mọi thứ dường như thực sự phải buông xuôi vì vô vọng, vì thất vọng, vì em không còn có thể đủ sức để mong chờ được nữa...
Biết rằng anh ở phương ấy, ở mảnh đất ấy nhưng lòng tự trọng, sự kiêu hãnh đã ngăn bước chân em lần tìm. Có thể nào không anh, một khi không còn yêu thương nữa, chẳng lẽ người ta cứ không thể nói với nhau một lời từ biệt hay sao? Cứ để vậy là có thể xong hay sao? Em đã mơ về một mái ấm, đã mong được anh yêu thật nhiều, để rồi đến lúc nỗi mong chỉ là nhận được một dòng hồi âm và sau cuối vô vọng chỉ ước sao có được ở anh lời từ biệt với lý do dù chỉ là bịa đặt mà thôi. Tại làm sao mọi thứ cứ trên đà xuống dốc như vậy? Tình yêu không thể nào thoát khỏi quy luật như thế hay sao? Em đã cầu xin anh thực hiện một ước mong sau cuối, để cho em biết mình còn được tôn trọng, để em thoát khỏi cái cảm giác bị anh coi như một khách qua đường, mà sao với anh lại là điều không thể??? Anh đã đi và không quay đầu nhìn lại, có biết rằng ở phía sau anh, em đã yếu đuối, cô đơn và đau khổ biết nhường nào?


... Em nhớ anh vô cùng!

Thời gian trôi đi đếm theo mùa sắc phượng cháy, nỗi nhớ cháy, tình yêu cháy, ước mơ và khát vọng cháy. Chỉ có nỗi đau là không thể nào cháy nổi. Cứ âm ỉ và dai dẳng. Thà rằng bùng cháy một lần dù mình có tan ra thành trăm mảnh cũng chỉ là một lần đau, còn hơn cứ nhấm nhẳng giết chết dần mòn trái tim em như vậy. Cuộc sống trở nên vô nghĩa đến lạ lùng. Em đã không thể định hướng nổi con đường mình đi. Không có anh, em như loài chim vô hướng, chán chường sải cánh mà không dám đậu vì sợ phải cành cong. Là sao anh ơi, có lúc nào nghĩ mình đã từng yêu nhau nhiều như thế mà một khúc cuộc đời lại thành như hai kẻ chưa từng quen...
Một lần, đi về trên con phố cũ, bắt gặp bóng hình ai giống như anh đang tay trong tay bên người con gái khác. Chợt thấy tim mình run lên vì lạnh. Thoáng chốc nghĩ về anh ở một nơi xa... Và biết đâu nửa của em cũng đang ghép với một nửa của ai bất chợt. Lặng lẽ, nước mắt em oà rơi. Không phải thế đâu, anh của em sẽ không bao giờ như thế? Có thể là anh không còn yêu em, có thể phút giây nào đó anh vô tình quên em nhưng hãy là vì lý do công việc hay bất kỳ lý do nào khác, miễn rằng không phải là vì “một nửa bất chợt của ai” anh nhé! Em sẽ cố tìm, cố bịa đặt cho anh một lý do để biện hộ cho anh tất cả. Cho mọi thứ có thể nhẹ nhàng và dễ dàng tha thứ cho nhau hơn.


Liệu anh có còn về lại nữa hay không?

Một ngày giữa mùa nắng hạ, chợt lạ trời lại đổ mưa. Cơn mưa dài và chông chênh như những điều đang có. Em vô tình cầm trên tay tấm thiệp hồng không phải cho em, chỉ gửi cho một người bạn. Nước mắt nhoè rơi thấm vào môi nghe mặn chát khi nhẩm đọc dòng tên anh viết hoa bên cạnh một cái tên hoàn toàn xa lạ. Lần đầu tiên trong chừng ấy thời gian em mới lại khóc. Mà cũng không biết là nước mắt hay là giọt mưa nữa. Mọi cảm giác lúc này dường như đã tê dại....
Em chạy dọc về chốn cũ, nơi có gốc phượng già ngày xưa anh nhặt lá cho em, úp mặt và thân cây xù xì và nức nở. Cánh thiệp hồng hoen màu trên bàn tay run run, em ngô nghê với tay hái cho mình chùm lá, bâng khuâng giữa ngàn tiếng ve réo rắt, sắt lòng khi tự hỏi: “Anh có còn về lại nữa hay không?”.
  • Cũ nhất
  • Mới nhất
  • Có ích nhất

0912812856

29/03/2010 - 18:18

Mình rất nhiều những bài tâm sự của mọi người. Chia sẻ cùng bạn nha:

Muốn nói cùng anh

Khi đôi môi vắng bóng nụ cười, em biết rằng hạnh phúc đã ra đi...
Ngỡ như còn hôm qua, trái tim em tan nát và đau đớn đến tận cùng. Ngay bây giờ đây sao em lại cảm thấy nhớ anh quá, nhớ anh đến da diết và cay đắng.

Ngày đó mình khó khăn lắm mới đến được với nhau, với trái tim non nớt của một cô bé mới 18 tuổi đầu, em yêu anh bằng tất cả trái tim mình. Ngày đó anh hi sinh cả tính mạng mình để chứng minh cho em...

Mình rất nhiều những bài tâm sự của mọi người. Chia sẻ cùng bạn nha:

Muốn nói cùng anh

Khi đôi môi vắng bóng nụ cười, em biết rằng hạnh phúc đã ra đi...
Ngỡ như còn hôm qua, trái tim em tan nát và đau đớn đến tận cùng. Ngay bây giờ đây sao em lại cảm thấy nhớ anh quá, nhớ anh đến da diết và cay đắng.

Ngày đó mình khó khăn lắm mới đến được với nhau, với trái tim non nớt của một cô bé mới 18 tuổi đầu, em yêu anh bằng tất cả trái tim mình. Ngày đó anh hi sinh cả tính mạng mình để chứng minh cho em thấy anh yêu em đến chừng nào. Và rồi bằng tình yêu mãnh liệt em đã trao cả trái tim và cả cuộc đời mình cho anh.

Nhưng anh ơi! Cuộc sống đôi khi bất công và tàn nhẫn lắm. Em ngỡ ngàng như vừa tỉnh giấc mà không tin rằng mình đã mất nhau, anh đã phản bội em... Nỗi đau lớn nhất của người con gái.

Em tin tưởng khi yêu anh và chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến, ngày mà tận mắt em được chứng kiến anh chờ đợi và chở người con gái khác đi chơi. Anh là một nửa cuộc sống của em, em sẽ không sống nổi nếu mất anh trong đời. Em đã nghĩ như thế khi đôi mình còn bên nhau. Nhưng rồi khi sự thật diễn ra, em cũng phải mạnh mẽ mà tiếp tục sống.

Em chỉ mong một lần được nói với anh tất cả nỗi lòng em, thế mà anh ra đi không một lời từ biệt, không lần gặp mặt cuối cùng, không một lí do.

Muốn nói  cùng anh, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Muốn nói cùng anh

Mỗi ngày em đều nghĩ về anh, nhớ về bao nhiêu kỉ niệm khi mưa chợt đến...

Anh để lại cho em nỗi đau đến bất tận, nước mắt giàn giụa chảy dài trên đôi môi lúc nào cũng tíu tít cười khi được ở bên anh. Ngay lúc này đây, tay viết những dòng này cho anh nhưng em biết chắc rằng anh sẽ không bao giờ đọc được nước mắt em lại rơi sau 4 tháng xa anh. Hình ảnh anh mãi hiện diện trong tim em dù em đã cố lắm để xoá bỏ nó.

Anh đành tâm xoá hết bao kỉ niệm của 3 năm yêu thương nhau. Còn em thì lại dằn vặt sống với quá khứ và nỗi đau tình phụ. Thế nhưng em lại không thể hận anh được, lại cứ yêu anh... Đôi lúc em ghét chính bản thân mình, anh đã tàn nhẫn, phũ phàng biết bao nhiêu thế mà em vẫn mong anh được hạnh phúc bên người mà anh chọn lựa. Và dù có ra sao đi nữa em vẫn cứ yêu anh, mối tình đầu của em. Dù phải sống với nỗi đau nhưng em vẫn sẽ sống tốt vì đã hứa với người em yêu như thế. Mỗi ngày em đều nghĩ về anh, nhớ về bao nhiêu kỉ niệm khi mưa chợt đến. Tình yêu bắt đầu từ một mùa mưa và kết thúc cũng bằng một mùa mưa. Ngồi một mình thầm mỉm cười và rồi tự khóc.

Khi đôi môi vắng bóng nụ cười, em biết rằng hạnh phúc đã ra đi, em đã mãi mãi mất anh, mất những giây phút nồng ấm bên nhau. Và sâu tận cùng của nỗi đau vẫn là một tình yêu tha thiết cho anh. Mong anh nhớ đến em dù chỉ trong những giây phút cô đơn, hãy sống thật khoẻ mạnh và hạnh phúc anh nhé.

Em mãi yêu anh!

* * *st

Đọc thêm

0466564319

29/03/2010 - 13:43

Bạn đọc tâm sự này nhé:

Có những giai đoạn tôi biết, chỉ có nước mắt mới hiểu những gì chất chứa trong tim.

Những vết thương tình yêu thời thơ trẻ làm ta đau đớn tâm hồn ra sao, thì vết thương tình yêu của một người đã trưởng thành, đã từng trải còn sâu xa hơn nhiều lần. Mất đi không chỉ là một người yêu quý, mà là những năm tháng tươi đẹp không còn quay trở lại. Và nó tan biến đi như chưa hề có, như ta chưa hề ấm áp, hò hẹn, chia sẻ những giây phút yêu dấu và gần gũi.

Lúc đó...

Bạn đọc tâm sự này nhé:

Có những giai đoạn tôi biết, chỉ có nước mắt mới hiểu những gì chất chứa trong tim.

Những vết thương tình yêu thời thơ trẻ làm ta đau đớn tâm hồn ra sao, thì vết thương tình yêu của một người đã trưởng thành, đã từng trải còn sâu xa hơn nhiều lần. Mất đi không chỉ là một người yêu quý, mà là những năm tháng tươi đẹp không còn quay trở lại. Và nó tan biến đi như chưa hề có, như ta chưa hề ấm áp, hò hẹn, chia sẻ những giây phút yêu dấu và gần gũi.

Lúc đó, chỉ có một thứ hiện thực mà ta buộc phải chấp nhận bằng nước mắt.

Tôi nhớ ngày còn đi học, mỗi điều gì không vui tôi thường tìm cách bào chữa cho người kia. Nếu họ hẹn mà không đến đón, phải chăng họ ốm, họ hỏng xe, họ bận gì khác? Nếu họ không rủ ta đi xem phim, phải chăng vì họ rụt rè? Có lần một người bạn trai (suýt nữa thành chồng) biến mất suốt một tuần lễ, tôi tự hỏi có phải công việc quá bận, có phải nhà máy đổi thầu, các em lên vòi tiền, hay ốm? Tôi ngồi một chỗ và bào chữa cho họ.

Khi họ bỏ tôi, tôi nghĩ đó là lỗi của chính mình. Mình đã không làm cho họ cảm thấy hạnh phúc. Một cô gái không biết cách mang lại hạnh phúc cho người xung quanh, thật tồi tệ.

Xen giữa những cơn ngơ ngác ấy, tôi tự đi viện, tôi tự tìm nhà, tôi tự lo liệu đời mình, tôi tự vượt qua những cơn khủng hoảng của đời tôi mà không có ai ở bên. Cho đến ngày hôm nay nhìn lại, thấy nước mắt đúng là người bạn thân nhất, chỉ có nước mắt hiểu lòng tôi.

Vậy những vết thương trong tim, ai mang đến, ai chữa lành?

Tôi nhớ một cuốn sách đọc được hồi nhỏ, có câu đinh ninh mãi trong tim "Đau khổ thay cuộc sống của một kẻ đòi hỏi tình yêu, mà chỉ nhận được dục vọng".

Đó là gánh nặng cuộc sống mà khi quay về tự đối thoại với mình, tôi mới thấy mệt mỏi. Chỉ chính mình mới hiểu, điều gì làm mình cảm nhận là tình yêu, thứ gì làm ta hiểu đó chỉ là dục vọng. Cho dù người kia cứ khăng khăng đó là tình yêu.

Dục vọng là khi ta muốn được yêu, có được tình yêu. Còn tình yêu là khi ta có thể hy sinh tất cả mọi dục vọng, cho kẻ khác. Kể cả hy sinh chính tính yêu. Như tôi khi đó, sẵn sàng yêu không đòi hỏi gì, không cần đáp lại, không cần danh nghĩa, không cần hứa hẹn, không cần chăm sóc.

Những thứ tình yêu như thế không đến nhiều lần trong đời, hoặc những người làm ta có thể yêu như thế, ta không được gặp nữa. Biết đâu sau này trên đường đời tôi sẽ gặp họ, nhưng lúc đó tôi đã già.

Nên vết thương trong tim không chỉ là mất mát đổ vỡ, còn là dấu vết một quá khứ đã khép lại trong đau đớn. Một quá khứ hạnh phúc trớ trêu thay thường khép lại trong một vết thương lâu lành. Có nhiều người phụ nữ đã không chữa nổi viết thương để tiếp tục sống. Hãy hỏi cô gái vừa tự tử trong bản tin pháp luật tối qua đi. Có nhiều phụ nữ khác đã không chữa nổi vết thương để tiếp tục yêu, hãy thử hỏi chính cô gái đang náu trong tâm hồn bạn xem. Có phải từ giờ, sau yêu, cô ấy đã đổi thay không?

Tôi rất thích nữ ca sĩ Hongkong Lương Vịnh Kỳ khi cô ấy, trong một bài hát, đã dùng nước mắt để minh họa cho một nỗi đớn đau của đàn bà: "Thì ra tình yêu đau đớn thế. Và em sợ hãi khi biết em sẽ phải yêu tiếp một lần sau!". Cô ấy không sợ nỗi đau bằng việc sẽ lại phải yêu lại từ đầu, biết đâu lại còn nỗi đau sau đón chờ?

Nỗi đau vì tình yêu trong tim đàn ông thường giống như đổ vỡ niềm tin. Họ có thể nhanh chóng tìm thấy niềm tin mới, ở một phụ nữ mới, ở nhan sắc mới, ở sự nồng ấm mới, ở hứa hẹn mới, thậm chí trong say mê mới. Còn phụ nữ thất tình chỉ trọn vẹn là đánh mất tình yêu. Bởi vậy, chỉ tới khi tìm được tình yêu khác, mới là thuốc chữa lành cơn đau.

Tôi có thời gian phải vật lộn chữa lành trái tim mình mà không có thuốc nào cho tôi quên.

Tôi chấp nhận sự thật, không bào chữa cho họ. Nhìn thẳng vào sự thật đau đớn, đúng, họ không chọn ta vì ta không phải con gái của Bí thư thành uỷ. Họ không chọn ta vì ta xấu. Họ không chọn một cô gái thiếu an toàn. Họ không thích một gánh nặng, họ không thích cuộc sống của ta và cách ta nhìn đời, những giá trị của ta vô nghĩa với họ. Ta buộc phải chấp nhận rằng ta đã thua.

Cảm ơn những flashgames bé xíu, đơn giản, đã giúp tôi chống trả lại nước mắt và những cơn khủng hoảng. Có ngày tôi chống trọi tới năm giờ sáng, rồi xuống nhà chạy bộ, sau đó chạy ra bể bơi, cuối cùng chọn một bữa sáng thật thịnh soạn. Nếu đau tới mức không ngăn nổi nước mắt, hãy mượn games để giữ cho đầu óc trống rỗng không nghĩ ngợi gì. Mượn cả những cuộc chạy bộ, thể thao, chơi bóng đúng giờ, hãy nhảy xuống bể bơi đúng giờ để xua những ý nghĩ ra khỏi đầu óc. Lâu dần rồi cũng sẽ quên.

Tôi học được cách quên mà không cần thuốc nào. Cảm ơn sự từng trải giữ cho tâm hồn tôi cân bằng trước những vết thương. Từ một cô gái dễ sụp đổ trở thành một người đàn bà thăng bằng. Dù tôi là người chậm chạp, tôi học mọi điều luôn chậm hơn người khác.

Dù sau đó nhận ra, tình yêu giống như cơn điên tức thời, sau cơn điên ta trở nên dửng dưng.


Đọc thêm

Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn