Tìm kiếm theo danh mục
Sách rèn luyện bản thân, yoga, sách thành công, ebook miễn phí. 64 quyển sách đặc sắc về rèn luyện bản thân, sách học làm người đặc sắc giúp chúng ta sống và làm việc hiệu quả hơn, hạnh phúc hơn. chia sẻ cho bạn bè nếu thấy hay nhé !. Download miễn phí tại đây: http://tailieu.govip.vn/news-p0c31926/bo-sach-hoc-lam-nguoi-dac-sac-i19003
(Xem thêm)

Ân Đức Nhân

Đường dẫn trên đã hỏng, mời nhấp chuột vào link mới đến kho tài liệu quý báu về kinh doanh, cuộc...
Đê1 : Tưởng tượng 20 năm sau vào một ngày hè em về thăm lại trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó Đề 2 : Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp người thân đã xa cách lâu ngày Đề 3 : Kể lại một trận chiến đấu ác liệt mà em đã đọc đã nghe kể hoặc đã xem trên màn ảnh Đề 4 : Đã có lần em cùng bố mẹ đi thăm mộ người thân trong ngày lể tết. Hãy viết bài văn kể về buổi đi thăm đáng nhớ đó Rất mong anh chi giúp cho em với em xin chân thành cảm ơn
(Xem thêm)

trả lời viết teencode như cứt lại còn viết chữ i thành j, chữ o thành 0 nữa chứ :v vồn :v
Công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam xin gửi lời cám ơn chân thành đến quý khách hàng thân thiết. Trong thời gian qua, Công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam đã được nhiều sự quan tâm ủng hộ từ phía quý khách hàng thân thiết. Với mong muốn đem lại sự tiện lợi, thân thiện cho quý khách hàng và tăng hiệu quả bán hàng trên website Vatgia.com, công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam hy vọng tiếp tục nhận được nhiều ý kiến đóng góp để website Vatgia.com ngày một hoàn thiện hơn, phục vụ tốt hơn nhu cầu và thị hiếu của quý khách hàng. Đặc biệt, danh mục sản phẩm phi công nghệ đang được công ty đang tiến hành thiết kế và xây dựng lại. Với lòng biết ơn chân thành, công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam mong quý khách hàng khi nhận thấy có những điểm chưa hài lòng, những tính năng chưa thuận tiện trên website, hãy giúp công ty cổ phần Vật Giá phát hiện ra. Công ty xin gửi tặng tối thiểu 20.000 đồng cho một góp ý có giá trị vào tài khoản Vatgia.com. Hiện nay tham gia trả lời tại Hỏi đáp chỉ nick subzero (có title Tech Admin mầu đỏ) và nick admin_hoidap mới là đại diện chính thức cho Vatgia.com trả lời các câu hỏi của các bạn, còn các ý kiến của thành viên khác đều là ý kiến cá nhân. Mong các bạn tiếp tục góp ý. Mọi đóng góp của quý khách xin gửi tại topic này hoặc gửi về mail: trangmt@vatgia.com Công Ty Cổ Phần Vật Giá Việt Nam Phòng Marketing Địa chỉ: Tầng 7 TTTM Vân Hồ, 51 Lê Đại Hành – Hai Bà Trưng – Hà Nội ĐT: 0987.882.789 Yahoo: trangmt_marketing
(Xem thêm)

Còi lười

Topic Góp ý của quý khách hàng đã góp ý đạt 1000 bài do đó Vatgia.com xin khóa topic cũ và lập...
Công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam xin gửi lời cám ơn chân thành đến quý khách hàng thân thiết. Trong thời gian qua, Công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam đã được nhiều sự quan tâm ủng hộ, góp ý từ phía quý khách hàng thân thiết. Với mong muốn đem lại sự tiện lợi, thân thiện cho quý khách hàng và tăng hiệu quả bán hàng trên website Vatgia.com, công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam hy vọng tiếp tục nhận được nhiều ý kiến đóng góp để website Vatgia.com ngày một hoàn thiện hơn, phục vụ tốt hơn nhu cầu và thị hiếu của quý khách hàng. Đặc biệt, topic cũ quý khách hàng đã góp ý đạt 1000 bài do đó Vatgia.com xin khóa topic cũ và lập ra topic mới này. Topic phần 1: http://www.vatgia.com/hoidap/5443/291789/hay-gop-y-de-vatgia-com-phuc-vu-ban-tot-hon.html Với lòng biết ơn chân thành, công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam mong quý khách hàng khi nhận thấy có những điểm chưa hài lòng, những tính năng chưa thuận tiện trên website, hãy giúp công ty cổ phần Vật Giá phát hiện ra. Công ty xin gửi tặng tối thiểu 20.000 đồng cho một góp ý có giá trị vào tài khoản Vatgia.com. Hiện nay tham gia trả lời tại Hỏi đáp chỉ nick subzero (có title Tech Admin mầu đỏ) và nick admin_hoidap mới là đại diện chính thức cho Vatgia.com trả lời các câu hỏi của các bạn, còn các ý kiến của thành viên khác đều là ý kiến cá nhân. Mong các bạn tiếp tục góp ý. Mọi đóng góp của quý khách xin gửi tại topic này hoặc gửi về mail: trangmt@vatgia.com Công Ty Cổ Phần Vật Giá Việt Nam Phòng Marketing Địa chỉ: Tầng 7 TTTM Vân Hồ, 51 Lê Đại Hành – Hai Bà Trưng – Hà Nội ĐT: 0987.882.789
(Xem thêm)

Trần Thuỵ Thu Đăng

Hi vatgia.com, mình đã tham gia bên vatgia gần 4 năm, nên mình có đôi chút góp ý thế này: - Rao...
Ba người bạn thân cùng ngồi trò chuyện với nhau trong góc quán quen. Câu chuyện của những thằng con trai thì cũng chẳng có gì hấp dẫn lắm. Vẫn chỉ quẩn quanh ba cái chuyện bóng đá, thời sự, kinh tế, đôi khi chẳng ăn nhập gì với thực tế cuộc sống của họ. Bỗng Thanh lên tiếng: - Tao nghe đồn năm 2013 là năm tận thế rồi đó, chắc phải về kêu mẹ cưới vợ cho để biết mùi đời quá. Cường nhanh miệng lên tiếng: - Cái đó thì tao dư biết rồi, cần gì phải cưới vợ chứ. Haiz.. Nhất Duy ngao ngán trước suy nghĩ của hai thằng bạn. Sao mà tụi nó sống hời hợt và …vô trách nhiệm thế nhỉ? Dù bản thân Duy là người duy nhất trong ba thằng đã yên bề gia thất, nhưng vì hoàn cảnh gia đình có nhiều trắc trở nên Duy cảm nhận sâu sắc nhất về cái gọi là “hạnh phúc gia đình” và thế nào là “tình yêu”….Trong lòng Duy man mác một nỗi buồn khó tả. “Vợ” là gì? Tình cảm vợ chồng là như thế nào mà thằng Cường có thể nhanh miệng khẳng định là đã trải qua thế nhỉ? Mệt mỏi và cũng chẳng hứng thú gì với cuộc trò chuyện với hai thằng bạn. Duy tổng chào rồi lấy xe ra về. Anh không đi về nhà ngay mà chạy xe vòng vòng cho tâm trí thư thái. Đến khi dừng lại thì Duy chẳng biết tại sao mình lại đi đến nơi mà ngày xưa anh gặp Thái Vân. Mọi chuyện trong quá khứ, cái thời học trò tươi đẹp ấy lại hiển hiện lên trong đầu anh. Thái Vân với bộ áo dài trắng, tóc xõa ngang vai, nụ cười hiền, như đang đối diện với anh. Chới với, anh cảm giác thật trống trải khi tay mình buông thõng trong không trung, không thể nắm bắt bàn tay, khuôn mặt của người con gái mà anh yêu. Hai người gặp nhau trong một chương trình ôn luyện tập trung cho học sinh giỏi quốc gia. Sự ương bướng của Thái Vân khiến anh chú ý đến cô nhiều hơn, để rồi anh càng ngày càng cảm nhận được sự dịu dàng bên trong vẻ ngoài gai góc ấy. Cô và anh đã yêu nhau khi nào cũng chẳng biết. Nhưng rồi dòng đời xuôi ngược, cả anh và cô sau ngày chia tay nhau vẫn không có thiên duyên gặp lại. Rồi cô cũng lập gia đình, sinh con, cô đã có cuộc sống ổn định của riêng mình. Hai năm sau khi chia tay Vân, Duy cũng lập gia đình. Một người con gái mà anh biết nhưng không thân, quen nhưng chưa thể gọi là tình yêu sâu đậm. Trong lòng anh vẫn còn có bóng hình của Vân. Nhưng anh không thể chờ cô, cũng không thể níu kéo cô, anh có lòng tự trọng của một người con trai. Đã một lần bị bỏ rơi, lại một lần nữa bị chia tay. Anh có quyền từ bỏ để làm vơi đi những tổn thương của mình. Và hơn nữa, anh phải làm vui lòng mẹ già, bà muốn anh có gia đình, và bà muốn người con dâu là cô gái ấy. Nhưng rồi anh chẳng biết tại sao anh không cảm nhận được tình thân, sự nồng ấm trong gia đình của mình. Trong lòng anh là một sự mệt mỏi đến bất tận. Những mâu thuẫn giữa mẹ chồng, nàng dâu bắt đầu phát sinh. Mặt trái của cuộc hôn nhân không tình yêu bắt đầu xuất hiện. Anh cảm giác mỗi ngày của mình trôi đi thật mệt mỏi và nặng nề. Nếu không có công việc, không có ….Thái Vân ở cạnh bên động viên, an ủi, thì có lẽ anh đã….không còn sức mà tiếp tục. Anh biết, Vân vẫn còn yêu anh, và cô là một cô gái tốt, cô sợ anh dẫm đi trên con đường của chính cô, một cuộc hôn nhân thất bại, và những chuỗi ngày đau khổ đến tột cùng. Cô trở nên quá trong sáng và cao thượng trước anh, có một chút gì đó thật nhói đau xuyên qua trái tim anh. Cho đến một ngày Vân hẹn anh ra nói chuyện: - Em có thể xin anh một ân huệ được không anh? Anh có thể nào chấp nhận điều em nói ra một cách vô điều kiện không anh? - Sao em nói nghe nghiêm trọng vậy? Có gì em cứ nói đi, nếu trong khả năng của anh, anh đâu bao giờ bỏ mặc em. - Em muốn được làm vợ anh một ngày. Gương mặt Nhất Duy biến sắc, không phải vì lời đề nghị táo bạo, mà vì anh cảm nhận được một điều gì đó trong giọng nói và ánh mắt buồn của Thái Vân. Anh bất giác thấy một luồng hơi lạnh lướt nhanh qua sóng lưng. Dường như có chuyện gì đó rất khủng khiếp sắp xảy ra. Tiếng nói của Thái Vân đưa anh ra khỏi cảm giác mơ hồ khó tả ấy. - Được không anh, chỉ một ngày thôi. Sau đó em sẽ không bao giờ làm phiền anh. Đôi mắt Thái Vân rươm rướm nước, Duy chợt thấy trái tim mình như có ai thắt lại, anh gật đầu một cách vô thức, và cũng chẳng hỏi lý do tại sao Vân có yêu cầu kỳ quặc như thế. Bởi vì chính anh tự dưng cũng thấy sợ phải nghe cái nguyên nhân ấy. Có lẽ nó sẽ rất kinh khủng. Sau hôm đó, Vân vui tươi như một cô gái trẻ. Mà thật sự là cô còn rất trẻ, sau những thăng trầm đã trải qua giờ cô đã tự tin hơn, năng động hơn rất nhiều. Vân trở lại là cô học trò ương bướng mà Duy đã quen 8 năm trước. Điều ấy dẫn dắt cảm xúc của Duy, đưa Duy vào những cung bậc tình cảm khác nhau. Đôi khi anh thấy mình đã trở thành một con người khác, vui tươi hơn và yêu đời hơn hẳn. Anh sợ cảm giác phải cách xa cô, và anh sợ….mất cô. Rồi như một sự sắp đặt nghiệt ngã của số phận, Duy gặp lại Vân, cô xác xơ và tiều tụy vì những khổ đau của cuộc sống lứa đôi, vì những dư luận cay đắng khi chồng cô cố ý rời bỏ cuộc đời . Đôi vai bé nhỏ của một cô gái 23 tuổi, liệu có chống chọi được với những phong ba bão táp như thế hay không? Duy thấy giận, thấy thương, xót xa, rồi….anh phát hiện ra mình vẫn yêu cô như ngày nào. Anh yêu cô bằng một tình yêu đã qua thăng trầm, thử thách, đã qua một khoảng thời gian 5 năm để khẳng định tất cả. Và dĩ nhiên anh chưa bao giờ muốn để mất cô lần nữa. Thế nhưng… cô đã rời xa anh, vì cô nghĩ cô không xứng đáng với anh, và hơn hết, cô ấy đã hi sinh để anh có được tương lai vẹn tròn, và vẫn là người con có hiếu với mẹ hiền. Mẹ anh chưa bao giờ biết đến Vân, nhưng cũng sẽ không bao giờ chấp nhận Vân nếu bà biết đến hoàn cảnh của cô. Thật trái ngang… Đúng ngày hẹn: 13/03, Vân và anh đang trên đường đi đến biển. Chẳng hiểu sao Vân lại muốn một ngày làm vợ của mình ở biển. Duy cũng hồi hộp không kém cô khi bắt đầu một kế hoạch mà nghĩ cho cùng thì thật là “điên rồ”. Nhưng giữa họ đang là những người yêu nhau, và khi đã yêu thì có chăng một chút “mù quáng” cũng là điều không đáng trách. Thật bất ngờ, Thái Vân đã chọn một ngôi nhà gần biển, ngôi nhà thuê được từ một người bạn của cô giới thiệu. Chủ nhà là một doanh nhân thường xuyên công tác nước ngoài, phải thuê người trông nom nhà cửa. Và hôm nay, hai người sẽ là một cặp “vợ chồng” chính thức trong ngôi nhà nhỏ này. Ngôi nhà thật sự ấm cúng với màu gạch cổ kính, tường có giàn hoa tigon bao phủ, bên trong rải sỏi trắng, nội thất trong nhà toàn bằng gỗ với gam màu tối sáng rất trang nhã. Trước khi đến đây, Vân đã kêu Duy ngừng ở chợ để mua hoa, trái cây và đồ ăn cho cả ngày. Vừa đặt chân vào nhà, cô đã trở thành bà nội trợ đảm đang, xắn tay áo lên để vào bếp. - Để anh phụ em nhé. Duy gợi ý phụ giúp - Dạ. Vậy anh giúp em nhặt rau đi. - Hi, mà em định cho anh ăn món gì đây? - Canh chua, cá kho tộ. Buổi chiều thì có cá trê chiên, nước mắm me xả và rau luộc. Khuyến mãi thêm cho anh tô canh bí đỏ giò heo. Được không anh? - Vậy thì quá tuyệt rồi. Bà xã là số 1 Chẳng hiểu tai sao Duy lại buột miệng nói ra câu đó. Có lẽ trong tận trái tim anh vẫn khát khao một mái ấm gia đình, và hẳn nhiên trong gia đình ấy từ lâu đã có bóng dáng của Thái Vân. Anh quay sang Vân, mắt cô lại ngân ngấn nước. Duy bước đến gần ôm cô vào lòng, xiết nhẹ, giọng anh cũng nghẹn ngào. - Dường như anh đã từng mơ một giấc mơ đẹp thế này. - Em cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, và đã cho em điều ân huệ cuối cùng này. - Đừng nói vậy em. Anh yêu em. Duy đặt lên môi Vân một nụ hôn ngọt ngào. Sau bữa cơm vui vẻ. Cả hai cùng nhau đi dạo biển. Vân nhẹ nhàng nói: - Em biết anh không thích em mặc đầm nhưng chỉ duy lần này em mặc đầm thôi anh nhé - Anh đâu có cấm cản em, nếu là đầm đẹp và lịch sự anh vẫn chấp nhận mà. Thái Vân bước lên phòng rồi trở xuống với chiếc đầm màu hồng nhạt, hồng như hoa tigon ngoài kia, nhấn ngang eo bằng một chiết nơ xinh, Vân làm trái tim Duy lỗi nhịp. Anh nhìn chằm chằm lấy cô. Vân cũng đỏ mặt thẹn thùng với ánh mắt của Duy. Cô giật mạnh tay áo của Duy rồi cả hai sóng bước ra ngoài. Nắng cuối xuân không quá nóng bức, lại có gió biển thổi vào nên không khí cũng rất dẽ chịu. Cả hai lang thang trên cát, nô đùa với những con sóng xô vào bờ . Trên gương mặt của Duy và Vân là niềm hạnh phúc vô bờ bến, bất giác họ không còn muốn thời gian trôi qua. Trong lòng ai cũng mong sao thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này, khi họ có nhau tay trong tay đi qua những con sóng “cuộc đời”. Đi được một chút, Vân than mệt nên cả hai quay về, Duy thấy sắc mặt nhợt nhạt của Vân bỗng anh thấy lo lắng vô cùng. - Em có sao không ? Sao mặt em xanh quá. - Dạ em không sao, chắc lâu ngày không đi nắng nên thấy hơi mệt - Vậy mình về nhà nghỉ đi em - Dạ. Tiếng dạ ngọt ngào đó của Vân đã bao lần thấm vào tim Duy và ở trong ấy làm tim anh đau đớn. Vân mới đúng là người “vợ” mà anh muốn chung sống và sẻ chia suốt đời. Duy thoáng buồn, thấy mình thật sự bất lực trước số phận. Về đến nhà, Vân lên phòng thay bộ đồ, rồi quay xuống, cô vào nhà tắm lấy bộ đồ Duy vừa thay ra đem đi giặt. Duy lên tiếng: - Sao em giặt đồ chi vậy, sáng giờ anh đâu có làm gì dơ. Vân cười rất tươi rồi buông nhẹ một câu khiến Duy như lạc giọng: - Dạ, em chỉ muốn làm đúng trách nhiệm một người vợ. Anh cho phép em nhé. Duy rơi vào khoảng lặng mênh mông, trong lòng anh lại là câu hỏi lớn “Sao Vân lại đưa ra điều này nhỉ? Có chuyện gì sắp xảy ra giữa anh và cô? . Nhưng Duy không muốn hỏi cô, vì anh biết trước sau gì cô cũng nói cho anh biết, anh không muốn phá vỡ niềm vui và hạnh phúc hiện tại mà cô và anh đang có. Duy mở tivi xem, anh quay lại thì thấy Vân đang gọt trái cây. Anh đến gần cô, lấy một múi lê rồi ngọt giọng: - Bà xã anh dễ thương quá. Vân ngước lên nhìn anh, chun mũi rất dễ thương. - Thì đúng là vậy mà. Hai người phì cười rồi chụn đầu vào nhau. Khi Duy bắt đầu giấc ngủ trưa hơi muộn, Vân lại xuống phòng khách hí hoáy viết gì đó, những giọt nước mắt của cô tuôn rơi. Đoạn cô xấp đôi tờ giấy rồi cho vào một phong thư. Cô đến nhà bếp chuẩn bị một bữa cơm chiều ấm cúng cho gia đình nhỏ bé của mình. Duy bị tiếng cá trê chiên lèo xèo làm thức giấc, anh bước ra khỏi phòng, vươn vai khoan khoái, đã lâu rồi mới có một giấc ngủ sâu như thế. Anh tiến đến nhà bếp, choàng tay từ phía sau ôm Vân vào lòng. Anh đã không còn muốn nghĩ gì đến quá khứ hay tương lai nữa. Anh muốn sống cho hiện tại, lúc này đây cô đang là vợ anh. Một người vợ thật sự như anh mong ước. - Sao em không ngủ một chút? - Dạ em không quen ngủ trưa, với lại em phải nấu cơm mà. Nếu không anh chê người vợ này không biết lo cho chồng, bãi nhiệm em thì sao - Không bao giờ có chuyện đó đâu em. Câu trả lời đượm vẻ buồn buồn của Duy, Vân cảm nhận được. Và cô không bao giờ muốn anh buồn. Cô lảng tránh: - Chiều ăn cơm xong, vợ chồng mình ở nhà xem phim rồi nghỉ ngơi nhe anh. Em cũng muốn đi dạo biển nhưng mà hình như em không khỏe lắm. - Có em là vui rồi, ở đâu cũng được mà. - Anh cũng dẻo miệng quá ta. - Vậy mới được em thương yêu chứ Cả hai lại phá lên cười. Duy phụ Vân dọn chén bát, và bày thức ăn. Vân nhẹ nhàng bới bát cơm đưa cho Duy rồi nói: - Có một lần em xem một tuồng cải lương mới phát hiện ra rằng bới cơm cho chồng cũng là một điều phải học hỏi. Không được bới lưng, không được để cơm vón cục, và cũng không được đưa chén cơm quá thấp . Lúc đầu em thấy hơi rắc rối nhưng rồi sau này em lại thấy rất hay. - Hay thế nào em nói anh nghe thử xem - Hay chứ. Anh nghĩ đi nhé, người vợ biết yêu thương chồng thì lúc nào cũng lo cho chồng, ưu tiên phần ngon, no đủ cho chồng, nên đương nhiên phải bới chén cơm đầy. Cơm không vón cục thì là thể hiện sự chu đáo và đảm đang của người vợ. Còn việc đưa chén cơm không quá thấp, tốt nhất nên ngang người mình là để tỏ thái độ tôn trọng chồng. Em thấy điều này không có gì quá đáng cả. Rất đáng học hỏi. Duy mỉm cười, nụ cười rất ngọt. Anh yêu cái cách cô chăm sóc cho anh, cách cô lo lắng cho cuộc sống gia đình, và dường như anh yêu tất cả những gì thuộc về cô. Bữa cơm tối rất ngon, Duy ăn nhiều hơn mọi khi và đang thở mệt nhọc đỗ thừa Vân: - Cái đà này chẳng mấy chốc anh sẽ tăng cân vù vù đây. Còn đâu cái dáng chuẩn của anh chàng sinh viên khoa tự nhiên nữa chứ? Khóe mắt Vân cay xè, quay đi thầm nghĩ “ em không còn cơ hội lo cho anh, anh hãy tự lo cho mình anh nhé” Duy thấy cô đứng tần ngần, kéo cô vào lòng, rồi hôn lên mái tóc dài buông xõa của cô. - Anh có thể làm chồng của em chứ? - Dạ Lại một tiếng dạ ngọt đến nao lòng, Duy không cưỡng lại được tình cảm của mình và sự dịu dàng của Vân. Cả hai cùng dìu nhau đi đến một miền hạnh phúc, hạnh phúc của một cuộc sống lứa đôi, của một gia đình ấm áp. Sáng hôm sau, khi trở về thành phố, anh và Vân lại trở về công việc thường ngày, và trách nhiệm đời thường với gia đình riêng của mỗi người. Nhưng Duy biết kể từ hôm đó mọi thứ trong anh đã khác. Vân đã thực sự trở thành vợ anh. Số điện thoại của cô hiển nhiên được anh lưu thành hai từ “vợ yêu”. Nhưng rồi Duy chẳng hiểu sao, anh không tài nào liên lạc được với Vân, cũng không thấy cô đến công ty làm việc. Anh bỗng dưng thấy hụt hẫng, thấy lo sợ bâng quơ, trong đầu anh luôn nghe rõ mồn một câu nói của Vân “ hãy cho em xin một ân huệ cuối cùng”. Duy đắm chìm trong những nỗi sợ hãi của mình, cảm giác chênh vênh đến lạ. Rồi sau đó một tuần, anh bàng hoàng nghe tin Vân đã mất. Trái tim anh như vỡ vụn, chân anh dường như không bước đi được nữa. Anh đến nhà Vân, nghe em gái Vân vừa khóc vừa gửi cho anh những gì Vân để lại. Trong đó có một lọ thủy tinh đầy hạc giấy, một xấp thư phong còn kín, chỉ ghi mỗi cái ngày bên ngoài. Một cuốn nhật ký và một bức thư đề là “thư cuối cùng gửi anh yêu”. Duy ôm chặt chiếc thùng giấy nhỏ đặt tất cả những thứ đó về nhà. Lòng anh trống rỗng. Những dòng chữ trong bức thư của Vân hiện ra rõ ràng trong tâm trí của anh. “Anh yêu! Một lần cuối cho em được gọi anh bằng hai từ như thế, hai từ mà lâu rồi em không còn dám gọi và cũng không dám lưu dù chỉ là trong điện thoại. Nhưng trong lòng em anh vẫn là người rất quan trọng, vẫn là *anh* rất đặc biệt trong tim em. Ngày anh nhận được lá thư này, có nghĩa là ngày em không còn tồn tại trên đời này. Đã từ lâu em biết mạng sống của mình chỉ còn tính từng ngày từng giờ với căn bệnh hiểm nghèo. Và điều duy nhất em nguyện cầu mỗi đêm đó là anh sẽ được hạnh phúc, một hạnh phúc thật sự mà anh ao ước và sẻ chia với em. Em đã rất vui và hạnh phúc dù chỉ được làm vợ anh một ngày. Vì đó là ao ước lớn nhất của cuộc đời em, được cùng anh chung sống dưới một mái nhà, được chăm lo cho anh bữa ăn, giấc ngủ, được giặt cho anh bộ đồ sau ngày làm việc vất vả, và…. Được gối đầu lên vai anh ngủ. Em biết, vì chỉ có 1 ngày ngắn ngủi nên giữa chúng ta chỉ có sự vui vẻ và niềm hạnh phúc. Chúng ta chưa kịp có những mâu thuẫn, bất đồng, những va vấp hằng ngày như bao cặp vợ chồng khác, nhưng em tin nếu còn có thời gian, nếu có những điều như thế xảy ra, chúng ta vẫn vượt qua được nhờ tình yêu của mình. Đúng không anh? Điều làm em hối tiếc khi làm vợ anh đó là không còn đủ thời gian để cùng anh phụng dưỡng cha mẹ, và ngoài ra em không thể…..sinh con cho anh. Cho em xin lỗi anh, anh nhé. Em phải đi thôi, anh hãy yêu em, nhớ đến em và dùng tình yêu ấy làm động lực cho mình để sống tốt hơn và hạnh phúc hơn anh nhé. Ở nơi nào đó, em vẫn thầm chúc phúc cho anh. Vĩnh biệt anh!" Hai giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt của Duy. Gương mặt anh lúc này co rúm lại một cách thật đáng thương và đau xót. Sao Vân lại ra đi như thế, sao ông trời lại quá bất công với cô. Sao ông trời cũng lại bất công với anh, đã cướp đi người anh yêu thương nhất. Quỳnh ở đâu cũng bất chợt chạy về. Bấy lâu nay Quỳnh và anh là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng thực chất là mỗi người một nơi. Cô không chấp nhận được cảnh làm dâu, và việc sống chung với gia đình chồng. Duy chưa khỏi bàng hoàng vì tại sao Quỳnh lại về thì cô đã trao cho anh một bức thư, và thật sự thì cô cũng đang nghẹn ngào khóc. “Gửi Quỳnh, Vân rất xin lỗi vì đường đột gửi bức thư này đến Quỳnh. Có lẽ Quỳnh cũng đã từng biết đến Vân, qua vai trò “người yêu cũ” của anh Duy. Và giờ đây cũng với vai trò ấy, Vân xin gửi đến Quỳnh một vài lời nhắn gửi trước khi Vân đi xa. Chúng ta là hai người xa lạ, không có chút thân thuộc nào, tuy nhiên chúng ta lại là hai người phụ nữ cùng yêu thương một người. Vân biết, khi tiến đến hôn nhân có lẽ Duy và Quỳnh không có một tình yêu sâu sắc, nhưng Quỳnh chắc hẳn cũng đã yêu anh ấy rất nhiều, đúng không Quỳnh? Vì vậy hãy xin Quỳnh hãy tha thứ cho trái tim tội lỗi của Vân, đã đến trước và mang trái tim của anh ấy đi quá xa Quỳnh. Nhưng giờ đây, Vân sắp phải đi xa, vĩnh viễn rời xa cuộc đời này. Vân xin giao trả trái tim và con người của anh lại cho Quỳnh. Hãy giúp Vân yêu thương và lo lắng cho anh ấy. Hãy mở rộng tấm lòng của người vợ mà chia sẻ với anh những câu chuyện đời thương, những lo toan trong cuộc sống. Quỳnh hãy yêu thương cha mẹ anh ấy, hãy giúp anh ấy san bớt những gánh nặng gia đình. Vì đối với anh, mẹ cha là quan trọng nhất. Xin hãy tha lỗi cho Vân vì đã cầu xin anh một ngày cho Vân được làm vợ. Quỳnh hãy yêu và lo cho anh thêm cả phần của Vân nữa, Quỳnh nhé! Vân cầu chúc cho hai người một hạnh phúc vẹn tròn! Vĩnh biệt Quỳnh!” Cả Duy và Quỳnh cùng tựa vào nhau mà khóc. Quỳnh cũng không biết cô đang khóc vì thương cho Vân, cho Duy hay cho chính bản thân cô. Cô cũng không biết trong lòng cô đang là buồn bã hay tức giận khi nhìn chồng mình thương tiếc “người yêu cũ”. Mà không đúng, đối với Duy, Vân mới là người vợ thật sự. Cô có làm được gì cho anh đâu. Cô thật sự thấy mình nhỏ bé trước tình cảm của Vân dành cho Duy. Và cô khóc chính là thương cho tình yêu của họ, và cũng thương cho chính mình. Cho đến hôm nay, một năm sau khi Vân mất, Duy vẫn thấy tim mình trống trải buồn tênh. Để rồi nghe hai thằng bạn thân nói về chuyện lấy vợ một cách điềm nhiên như thế, anh lại thấy buồn. Sau khi Vân mất, Duy có lúc tưởng như chính mình đã đánh mất cô ấy, vì anh đã không giữ lấy cô ngay lúc đầu. Nhưng rồi mỗi ngày sau khi đọc bức thư của Vân, anh cố gắng sống tốt và đứng vững hơn trên đôi chân của mình. Chỉ có điều anh không thể quên “một ngày làm vợ” của Vân. 5 năm sau. Duy cùng Quỳnh đến viếng mộ của Vân, đặt một đóa hồng lên mộ Vân, cả hai bùi ngùi không kiềm được nước mắt. Kể từ ngày ấy, Quỳnh đã thay đổi, đôi khi Duy nhìn thấy Vân trong chính Quỳnh, và anh đã tạo dựng được một hạnh phúc thật sự. Quỳnh sử dụng điện thoại của Vân, vì thế trên điện thoại của Duy, cô ấy chính là “vợ yêu” như lúc đầu. Quỳnh đã làm được điều mà Vân mong đợi. Cô yêu thương Duy bằng tình yêu của Vân cộng gộp lại. Giờ đây họ có một gia đình rất lớn, có con trai, có ba mẹ của Duy và Quỳnh, và còn có ba mẹ của Vân. Hai người đã xem cha mẹ của Vân là cha mẹ của chính mình. Cuộc sống đã thay đồi nhưng họ vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Vân ở đâu đó trong từng nếp sinh hoạt của mình. Và điều ấy khiến họ thấy hạnh phúc và ấm áp hơn.
(Xem thêm)

Hoàng Hữu Trường

Đúng là tình yêu sẽ luôn sinh ra tình yêu !
Dừng lại một chút để tự hỏi mình đã làm được gì cho những người thân yêu... Guồng quay của cuộc sống hiện đại khiến bạn phải gồng mình chạy theo nó, bạn hối hả, tất bật lao vào cuộc sống mưu sinh với cơm, áo, gạo, tiền... và vô tình bạn đã bỏ qua những điều bình dị nhất. Đôi lúc bạn cần lắng lại một chút để cảm nhận mọi người xung quanh đang thay đổi như thế nào? Bạn bỗng nhận thấy mình ít quan tâm đến gia đình của mình, ba mẹ bạn đang ngày một già đi, đứa em bạn đang tuổi trưởng thành với nhiều cạm bẫy trước mắt... Bạn không biết người thân của bạn muốn gì, làm gì và nghĩ gì... Bạn nhận thấy bạn bè của mình ngày càng xa cách, đã lâu rồi bạn không tham gia tụ họp cùng nhóm bạn, ngay cả những người bạn thân lâu năm gọi đi uống cafe tán gẫu bạn cũng không có thời gian để gặp. Bạn nhận thấy mình và người ấy không còn mặn nồng như thuở mới yêu, bạn hầu như bỏ đi thói quen hẹn hò và tìm hiểu xem đối phương đang nghĩ gì về bạn. Bạn nhận thấy đã rất lâu rồi bạn không đi tập thể dục, chơi tennis, bóng đá và những sở thích cá nhân dường như cũng không được bạn để ý tới. Bạn nhận thấy bạn còn quên nhiều thứ nữa... Bạn kiếm được nhiều tiền, bạn hài lòng với thành quả và công sức mình đã bỏ ra nhưng những điều bình dị nhất lại bị bạn bỏ qua, rồi đến một ngày bất giác ngoái đầu nhìn lại, bạn giật mình khi thấy mình trở nên lạc lõng, mọi thứ vốn rất đơn sơ, mộc mạc trước đây đều xa tầm với của bạn. Đừng để mọi việc trở nên khó nắm bắt, hãy lắng lại một chút để nghe tiếng thở của cuộc sống, để níu giữ những điều bình dị nhất còn ở bên bạn. Hãy dành thời gian cho những người bạn thương yêu. Tình cảm gia đình là suối nguồn yêu thương dào dạt. Hãy hỏi thăm ba mẹ, em út mỗi ngày. Hãy dự những bữa cơm đầm ấm cùng họ, hãy lắng nghe tiếng nói của người thân, bạn sẽ hiểu được tâm sự và suy nghĩ của từng thành viên trong gia đình bạn. Hãy dành một chút thời gian cuối tuần cho bạn bè, cùng uống cafe để tán gẫu những chuyện trên trời dưới đất, không ai có thể sống giàu có nếu như không có bạn bè bởi ông bà ta thường nói: “Giàu vì bạn, sang vì vợ”. Hãy dành nhiều thời gian cho tình yêu của mình, hãy làm cho người ấy luôn có cảm giác hai bạn như mới yêu lần đầu. Tình yêu nếu không được chăm sóc, được bồi đắp thì sẽ như cơn gió qua đi... Hãy dành một chút thời gian cho chính mình để chăm sóc bản thân và làm tất cả những gì lâu nay bạn chưa thể làm được.... Chỉ cần lắng lại một chút thôi bạn sẽ cảm nhận được những điều bình dị và rất đỗi thân thương mà vô tình bạn đã lướt qua.
(Xem thêm)

Huỳnh Thị Thuận

Mình thích điều bạn chia sẻ. Cảm ơn bạn nhé!
Mình đang muốn mở 1 website chia sẽ kiến thức và kinh nghiệm về tất cả các món ăn Châu Á … Vừa chia sẽ ý kiến của bản thân vừa muốn học hỏi kinh nghiệm từ nhiều bạn. Có ai bít công ty nào bán Domain và các dịch vụ hỗ trợ tốt hem?
(Xem thêm)

van vu

trên google có nhiều mà.hihi
Mình có bé trai được 7 tuổi, mình muốn tìm lớp học kỹ năng sống cho cháu. Mình có người bạn thân nói là cho bé đi học làm đầu bếp tí hon, không biết ý kiến các bạn thế nào?

Nguyễn Minh Trân

Bạn có thể cho bé nấu ăn cùng mình và chỉ dạy cho bé, nhưng thời gian sau bé sẽ ỉ lại. Vì thế nên...
Sắp trung thu rồi mình có ý định mua bánh trung thu Kinh đô để tặng làm quà cho gia đình và người thân, bạn nào biết ở đâu bán bánh trung thu Kinh Đô chính hãng, giá ổn thì bảo mình với. Chứ giờ ngoài trường bán tràn lan cũng không biết thế nào?
(Xem thêm)

Phammy

BÁNH TRUNG THU KINH ĐÔ 2014-SÔNG ĐÁY MOON CAKE. http://banhtrungthu.biz/ ...
Để khi mình không còn trẻ con nữa, thực sự trưởng thành hơn, chín chắn hơn, mình sẽ tự tin gánh trên vai hai chữ ý nghĩa đó. Có bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng và cô đơn… Có bao giờ bạn bị tổn thương bởi chính người bạn thân của mình… Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi chính mình, liệu bạn cũng đang làm cho người ấy bị tổn thương mà bạn lại không hề biết điều đó… Bạn luôn coi người đó là bạn thân, và bạn thật hạnh phúc khi nghĩ rằng người đó cũng vậy. Và rồi khi bị tổn thương, bạn nghĩ rằng tất cả suy nghĩ, tình cảm bấy lâu đều từ một phía là bạn thôi. Bạn đau lòng, trái tim như vỡ vụn với suy nghĩ ấy. Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và suy nghĩ có phải mình chỉ đứng trên lập trường bản thân để suy xét vấn đề? Bạn thân à, có lẽ mình chưa suy nghĩ thấu đáo nhỉ, chỉ biết bản thân bị tổn thương và cảm thấy hụt hẫng về điều đó. Mình thực sự đã ngộ nhận. Mình cứ nghĩ mình là bạn thân của bạn, nhưng liệu mình có xứng đáng với hai từ “bạn thân” ấy hay chưa, mình chưa hề nghĩ đến. Bạn đang suy nghĩ điều gì, mình chẳng hề biết. Cảm nhận của bạn ra sao, mình cũng chẳng hề biết. Mình đã quá trẻ con, không suy nghĩ, không đoái hoài đến cảm nhận của bạn. Có thể đó là lý do tại sao bạn giận mình nhưng mình lại chẳng biết lý do tại sao. Có những lời nói dù vô tình nhưng lại trở nên hữu ý. Liệu những lời nói vô tư, trẻ con của mình có làm bạn phiền lòng. Mình chưa hề nghĩ đến Liệu mình có làm gì sai, trong khi lại nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Mình thật ích kỷ và trẻ con bạn nhỉ. Mình cũng chưa hề nghĩ đến điều này. Khi bạn giận mình, tại sao mình không hỏi lý do. Chỉ biết là giận dỗi vô cớ và lòng tự ái đã khiến mình không nói chuyện với bạn. Đáng lý mình phải hỏi bạn tại sao, phải truy bạn đến cùng để bạn nói ra những suy nghĩ trong lòng. Nhưng mình đã không làm cái việc mà người bạn thân đáng lý phải làm. Và đó là tại sao mình nói mình ngộ nhận. Hai từ “bạn thân” ấy, mình chưa xứng đáng, bạn à. Mình vẫn luôn coi bạn là bạn thân. Nhưng giờ hãy coi nhau là bạn tốt thôi, đừng làm bạn thân nữa nhé. Dù là bạn thân hay bạn tốt, mình vẫn yêu quý bạn như thế, nhưng khi mâu thuẫn xảy ra và nếu mình bị tổn thương như bây giờ, mình sẽ không buồn nhiều thế này đâu, vì mình không phải bạn thân mà. Và hẳn rồi, bạn cũng sẽ không vì mình mà bị tổn thương nữa, vì chúng ta chỉ là bạn tốt thôi mà… Nếu là bạn tốt, mình sẽ biết cách dẹp đi cái tôi của mình, dẹp đi cái ngang bướng, dẹp những câu nói mà những người bạn thân thương hay “chọc yêu” nhau. Vì có thể những câu nói đùa ấy sẽ làm bạn đau lòng khi bạn không biết ý nghĩa thực sự của nó. Và mình sẽ dễ dàng hơn để giải quyết những rắc rối xảy ra, vì mình là bạn tốt mà. Bạn tốt thì phải tốt với nhau, phải thông cảm cho nhau, phải không bạn. Vậy nên mình hãy làm bạn tốt thôi bạn nhé. Để khi mình không còn trẻ con nữa, thực sự trưởng thành hơn, chín chắn hơn, mình sẽ tự tin gánh trên vai hai chữ ý nghĩa đó.
(Xem thêm)

bui thị oanh

uh nhỉ , đúng thế thật .
Bởi chẳng ai có thể thay thế BFF của bạn cả. Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân... Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn, dù chỉ là một phần nhỏ nào đó. Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo, đến nỗi bạn không thể dừng lại. Là người làm cho bạn tin rằng Thế giới này thật sự tốt đẹp. Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang chờ bạn mở ra. Đó chính là người bạn mãi mãi... Khi bạn ngã quỵ và Thế giới quanh bạn dường như quá đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của Thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Và nếu bạn đã tìm thấy một người bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc... Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi.
(Xem thêm)
Bản thân mình đang sử dụng nước detox mà được quảng cáo là có hiệu quả thanh lọc cơ thể, được nhiều sao tin dùng. Sau gần 1 tuần dùng mình xin chia sẻ với các mẹ như sau: 1. Liệu cơ thể chúng ta có thật sự cần được thanh lọc giải độc Các mẹ đều biết là gan có chức năng giải độc cơ thể, nếu trông chờ vào yếu tố bên ngoài như nước detox để giải độc thì có khi mình bị độc chết từ lâu rồi. Còn với các loại độc tố tích tụ gây ra ung thư thì việc bạn uống nước detox 1 tuần không giúp ích gì đâu. 2. Bạn sẽ bị suy nhược vì nước detox Sau ngày đầu tiên mình uống thì cảm thấy hơi đói. Ngày thứ 2 mình thực sự rất đói, ngày thứ 3 thì cơ thể mình có dấu hiệu mệt mỏi ra rời, các cơ chảy xệ, mắt mỏi, cảm giác trí nhớ cũng kém đi. Vì sao? Vì nước detox chả cung cấp một tí tẹo năng lượng nào đâu. Nếu cả ngày bạn chỉ detox, detox, detox 3 bữa thì yên tâm đi, không quá 1 tuần bạn sẽ lăn đùng ra ngất, ốm cả tháng đấy 3. Detox không có tác dụng giảm cân bền vững đâu Bạn bỏ đói cơ thể một thời gian thì tất nhiên bạn sẽ gầy, nhưng sau đó khi không detox nữa bạn sẽ lại tăng cân thậm chí nhiều hơn trước khi detox. Vì cơ thể bạn sinh ra phản ứng tích trữ sau khi cơ thể bị thiếu hụt năng lượng nghiêm trọng. Tuy nhiên không thể bác bỏ được lợi ích của nước detox, mấy ngày đầu tôi thấy người nhẹ nhàng hơn, da dẻ mịn màng hơn. Vì vậy tốt nhất là bạn nên duy trì ăn uống như này nhé: Sáng ăn no, trưa ăn vừa đủ, tối tốt nhất nên ăn nhẹ salad hoặc các loại rau củ quả. Nước detox dùng để uống thay nước. Đồng thời tập thể dục 3 - 4 buổi 1 tuần là ok nhé. Giờ đi vào vấn đề chính là mình không muốn đi mua nước detox có sẵn nữa, mẹ nào có công thức nước detox ngon ngon, dễ uống thì cmt tư vấn giúp nhé. Công thức mà các mẹ đã làm cơ chứ mấy cái công thức trên mạng mình làm thử ứ thấy ngon gì cả!
(Xem thêm)
Máy sấy tóc ngày càng trở nên thân thiết với mỗi chúng ta nhưng bên cạnh công dụng làm khô tóc, làm đẹp thì còn rất nhiều mẹo hay khác mà chưa hẳn ai cũng biết đâu nhé! Dùng máy sấy để gỡ keo của nhãn dán Chắc hẳn ai cũng đã tức phát bực khi ra sức tháo nhãn dãn của một vật dụng nào đó và rồi vẫn để lại những vết giấy sót lại. Nhưng chỉ với một chiếc máy sấy, khi nóng, các nhãn dãn sẽ tự bong ra màg không để lại bất kì dấu vết nào. Dùng máy sấy để loại bỏ mùi cho quần áo Vào thời tiết nồm ẩm mưa dầm thì quần áo không tránh khỏi mùi hôi hoặc nấm mốc sinh sôi. Nếu bạn mặc ngay sẽ gây ra một vài rắc rối nhỏ với mùi hôi dai dẳng đó. Một mẹo đơn giản, bạn hãy treo chúng lên và dùng máy sấy trong khoảng 10 đến 15 phút sẽ khiến mùi hôi bay đi. Bên cạnh đó nếu dùng máy sấy tóc sấy băng đĩa hay sách vở bị nấm mốc ẩm thấp cũng rất hiệu quả đấy Dùng máy sấy giúp lỗ chân lông nở ra Có một mẹo nhỏ rất thú vị mà từ máy sấy đó là nếu dùng nó quét qua gương mặt sẽ làm lỗ chân lông nở ra giúp việc rửa mặt được sạch sâu hơn, đặc biệt là với những bạn trang điểm cần làm sạch lớp phấn. Dùng máy sấy hong khô giày dép Có những bạn thường xuyên bị ra mồ hôi vì vậy mà giày sẽ bị ẩm ướt có mùi. Để tránh gây khó chịu cho bản thân và nấm mốc lây lan, bạn có thể dùng máy sấy thổi khô bên trong, vừa mang lại cảm giác khô ráo thoải mái vừa diệt được một lượng nấm mốc. Dùng máy sấy làm khô các vết ẩm ướt Những vật dụng sinh hoạt thân thuộc trong gia đình như: tivi , radio hay máy ghi âm sau thời gian dài không sử dụng hoặc thời tiết ẩm ướt, bạn có thể dùng máy sấy để loại đi hơi nước giúp gia tăng tuổi thọ cho đồ dùng Dùng máy sấy làm giòn bánh quy Nếu bánh quy của bạn chưa kịp ăn đã bị ỉu, hãy dùng máy sấy một vài lượt để có những chiếc bánh quy thơm giòn nhé! Dùng máy sấy để chống nấm mốc ống kính máy ảnh Nếu thời tiết nồm ẩm trong nhiều ngày liên tục, sau khi lấy máy ảnh ra dùng bạn hãy thổi khô bằng bằng máy sấy ở khoảng cách chừng 40cm. Dùng máy sấy để chăm sóc tóc, bảo vệ sức khỏe Mỗi ngày nếu kết hợp chải tóc với sấy tóc và mát xa da đầu sẽ rất tốt cho việc tuần hoàn máu và tóc cũng được tăng chất dinh dưỡng. Dùng máy sấy để loại bỏ cát bụi cho bàn phím máy tính Khi máy tính không làm việc, bạn nên tranh thủ dùng máy sấy tóc thổi sạch những hạt bụi nhỏ rơi vào các khe nhở dưỡi bàn phím nhé! 10. Dùng máy sấy để làm thẳng quần jean Sau khi giặt xong mà quần jean có hiện tượng bị co, máy sấy tóc sẽ giúp chúng kéo giãn trở lại bình thường Dùng máy sấy để làm phẳng quần áo Hãy treo quần áo lên và dùng một chiếc máy sấy thôi phẳng chúng nhé. Đặc biệt thích hợp khi đi du lịch chúng ta không thể mang theo cả chiếc bàn là cồng kềnh Dùng máy sấy để điều chỉnh kích thước gọng kính mắt Bạn có thể dùng máy sấy để sấy nóng hai đầu gọng kính nhựa và chỉnh cho vừa với đầu nhưng chỉ nên dùng cho gọng nhựa không đắt tiền thôi nhé!
(Xem thêm)
Hướng dẫn tải và cài đặt Opera Mini cho điện thoại Các bạn thân mến, nếu bạn chưa thử dùng điện thoại di động của mình để kết nối với Internet, thì bây giờ có lẽ bạn nên thử. Phiên bản dành cho điện thoại di động của gọn nhẹ và tải nhanh hơn nhiều so với bản dành cho máy tính. Bạn có thể đọc các bài viết, hoặc các bài suy ngẫm hàng ngày, hoặc học Kinh thánh, ngay lúc nào rảnh rỗi trong ngày với cái điện thoại lúc nào cũng sẵn bên cạnh mình. Hơn nữa, vì những trang web đó nhẹ nên chi phí Internet là rất nhỏ. Hiện nay chương trình duyệt web tốt nhất cho máy điện thoại di động là Opera Mini (khác với Opera cho máy tính PC). Chạy được trên hầu hết các mẫu điện thoại (yêu cầu tối thiểu chỉ cần có thể chạy ứng dụng java là được). Chương trình này phải tải về rồi cài đặt thêm vào song song với chương trình của máy có sẵn. Ưu điểm của Opera là xử lý và hiển thị tiếng Việt tốt. Nếu máy điện thoại đã có trình duyệt web đơn giản đi kèm, thì chỉ cần chạy chương trình đó rồi vào địa chỉ sau: http://mini.opera.com Theo vài bước hướng dẫn để lựa chọn cho đúng mẫu điện thoại của mình, bạn đã có thể tải về máy. Khi tải xuống máy nhớ lưu ý nơi lưu trữ của file mới tải xuống. Bước tiếp theo chỉ cần mở nơi lưu trữ file đó, và chạy chương trình Opera, nếu cần nó sẽ tự cài đặt lần đầu tiên, và những lần sau đó cứ thế mà xử dụng. Khi chạy Opera lên có thể bạn muốn lưu địa chỉ www.tinlanh.ru này vào trong sổ tay (bookmark) để lần sau dễ truy cập. Nếu muốn dùng máy tính để tải, thì hãy vào địa chỉ dưới đây, chọn theo mẫu điện thoại mình http://www.opera.com/mini/download/ Updated: Xin lưu ý - vì Opera bây giờ ra phiên bản mới, không dùng mini nữa mà gọi là Opera Mobile - xin vào địa chỉ sau để từng bước theo hướng dẫn chọn chương trình cho đúng mẫu điện thoại của mình mà tải về, nếu điện thoại của bạn không có trong danh sách thì rất có thể là điện thoại của bạn không cài đặt được. http://www.opera.com/mobile/download/pc/ Tải về rồi thì chép từ máy tính vào nơi lưu trữ trong điện thoại và từ đó khởi động Opera gióng như trên. Sau khi bạn đã cài đặt xong Opera - hãy dùng chương trình đó mà mở địa chỉ vatgia.com và bạn sẽ thấy thật thú vị làm sao khi có được một thư viện bỏ túi với những bài chia xẻ đầy cảm hứng của niềm tin. Chúc bạn thành công !!!
(Xem thêm)

Nguyễn Hải Nam

Phần mềm Opera Mini 7.1 với nhiều tính năng mới Tại [URL="http://taioperamini.edu.vn/"]Tai...
Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có những bài tập giống nhau . - Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ? - Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài tập thế ? - Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi mà. Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh thích. - Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào?Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười của cô ấy như mang cả thế giới đến vậy. Thật bất ngờ đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô, cô không xinh đẹp, cô rất trầm tư và cô không tự tin vào mình. Cô đã khóc. Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và có lẽ suốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun vén cho họ. Anh rất thích nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh kể về chuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những ý kiến, tư vấn cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi Valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa hai người ấy. Nhưng không ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế nào, tim cô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy ấm ức và tủi thân. Năm tháng dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại hoc trong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường Sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên, với anh, cô vẫn là một người bạn thân. Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần hai. Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trường Đại học nhưng anh lại học ngoài Hải Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải gần. Cô đã cố gắng để quên anh, để cho trái tim cô đi tìm một chủ nhân khác. Nhưng như người ta nói, “ vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên” . Cô càng bảo mình phải quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào một cuốn sổ mà cô ghi là “ Nhật kí viết riêng cho anh”. Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó dòng chữ “ Mình sẽ cố gắng để quên cậu, cuốn sổ này mình viết cho cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”. Cô bạn thân kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của anh nhưng cô ấy cũng chỉ trả lời qua loa : - Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặc biệt cả… - Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnh phúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn thận đấy. Khi cô đang học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật tình cờ đó là ở Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó, nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽ nói ra điều đó. Không, không thể được, họ đều là bạn của mình, mình không có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế, không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nói câu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Anh không biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội. Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của anh, cô đã đắn đo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình sẽ lại không nghe lời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của anh, cô không nên làm thế. Nhưng cô cũng lại muốn nghe tiếng nói ấm áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào, anh có khỏe không, anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy: - A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tớ như thế này? - Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ nữa. Cô bàng hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi. Cô đã biết có thể xảy ra kết cục này bởi bí mật mà cô đã không định nói chính là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của mình trong tay với một người con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối rối. - Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nào trong lúc này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ thoáng ra… Đây là cơ hội cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh. Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi trót yêu anh, giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không đến được với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô phải đi thật xa anh. Cô muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa với cuộc đời mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo. Cô gửi cho anh một bức thư trước khi đi “Tớ đã ra trường, tớ sẽ đi ra Trường Sa để dạy học cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở thành một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ trở thành một giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúc chàng kĩ sư máy tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽ ít liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể viết thư cho tớ, địa chỉ là…” Mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một lá thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ đi về đều đặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần anh hỏi: -Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay là để tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai lắm mà cũng giỏi nữa… Cô viết thư hồi âm : - Không không phải lo, tớ có người yêu rồi, anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo, tớ được mấy vị phụ huynh làm mối cho đấy, anh ấy khá tốt định giữ bí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn nhé… Cô vẫn viết trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng tượng ra cho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này. Cô cũng không hiểu mình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn nghĩ về anh nhiều như thế. Trong những bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu về đất liền, vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… và kể những câu chuyện về đất liền. Cũng đã ba năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã thực sự yêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn những đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngay lối. Cô trở thành người thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần ngắm nhìn những gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêng cho mình, nhưng, cô cần thời gian rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, và cô chưa gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanh lên một lần nữa. Anh có khỏe không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có những lúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm, cô ngỡ là anh nhưng cô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là đảo, làm sao anh có thể ở đây được chứ, ánh mắt cô chợt chùng xuống, bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về anh. Cô vẫn chờ những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần, không có một lời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy những nét chữ của anh, những nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, vầng trán cao, đôi mắt sáng, cái cằm vuông, làn da trắng như con gái… Nhưng điều mà cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi nhớ nhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất nhớ cô. - Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sáng ngày kia là con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ quá! Cô không hề nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết sự trở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi. Chuyến xe khách trở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ bên mẹ, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật nhanh thật nhanh được trở về mái ấm của mình. Cô bước xuống bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se se lạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng, bến xe ngày Tết đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh nói sẽ ra đón cô về, cho cô khỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói cất lên, giọng nói này đã rất lâu cô chưa nghe thấy : - Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tại sao về không nói cho mình biết ? Cô sững sờ, cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao? - Tại sao… tại sao… cậu.. biết… - Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à? Sao tớ lại không biết chứ? Vì tớ luôn biết những gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải phòng thực tập, tớ biết ngày cậu ra đảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ không gọi, tớ sợ cậu sẽ không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏi và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi. Mọi chuyện về cậu tớ đều biết . - Tớ… tớ… cậu… Cô không thể nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đang làm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không? Ôi! Nếu như anh biết cô nghĩ gì trong suốt những năm qua thì… - Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minh thì tớ mới biết trước đây tớ đã chọn lầm người. Người động viên khi tớ thi trượt là cậu, người luôn khích lệ khi tớ ôn thi lại Đại học là cậu, người lắng nghe tâm sự khi tớ buồn cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ để nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mới chính là người mà tớ cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫn luôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã sai khi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết tình cảm cậu giành cho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu, tớ sợ cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớ tưởng rằng cậu đã yêu một ai khác. Chết rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó. Anh đã đọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy nghĩ của cô về anh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc cô khóc vì nhớ anh, anh đều biết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im và nhìn anh. - Dù không biết nói như thế này có quá muộn hay không nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai cô “ Anh yêu em”. - Tớ…tớ…cậu… Không để cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết rằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang rơi. Đây chính là quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉ là một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái ngọt từ cái cây mà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau khổ, bao giọt nước mắt cô rơi cho anh giờ đã được đáp lại. Hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở về bên cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rất gần, điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh phúc. Một điều kì diệu từ cuộc sống. Anh đã thì thầm vào tai cô những câu mà hình như cô nghe giống một bài thơ: “Yêu em như giọt sương mai cần bến bờ là lá Yêu em như mây kia cần gió để bay đi Yêu em như hoa mặt trời cần nắng Yêu em như mùa đông cần chút lửa để xua tan lạnh giá Yêu em như mặt trời cần bình minh để thức dậy Và yêu em như chuyến đò cần một bến bờ để được bình yên” Cô nhất định sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh. Câu cuối cùng ấy sẽ là “ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”. Và có một điều kì diệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô biết, đó là anh cũng có một cuốn nhật kí dành cho cô. Ngày… tháng…năm… Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận ra rằng mình yêu ai thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu như vậy mà mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cuốn nhật kí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt. Thật sự cô ấy đã khóc vì mình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy không đưa cuốn sổ này cho mình thì điều gì, đến bao giờ mình mới hiểu hết tình yêu của cô ấy đây? Tại sao ? Tại sao cậu không nói rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậu nghĩ rằng cậu không bằng Minh sao? Không đâu, cậu có những điều mà Minh không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng, lòng bao dung và nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu được. Ngày…tháng… năm Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấy nói rằng đã có người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất cô ấy thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng hoàng nhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh phúc để bù đắp lỗi lầm của mình. Ngày…tháng…năm… Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xa nhìn cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu ngoài này…Mình thấy thương cô ấy thật nhiều… Ngày…tháng…năm… Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoài đó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lại nói dối mình ? Hay bởi vì… Ngày…tháng…năm… Chị em cho anh biết rằng ngày mai em sẽ trở về, chắc là em cố tình không cho anh biết. Anh hiểu. Em vẫn tin rằng anh yêu một ai khác chứ không phải là em. Cô bé khờ khạo, em chưa thực sự hiểu về anh rồi. Ngày mai, anh sẽ nói cho em biết rằng người anh yêu thực sự là ai, và sẽ không bao giờ cho em rời xa anh nữa.
(Xem thêm)

Hoang Trung Thuc

Có phải tình yêu, lòng chân thành, sự chờ đợi sẽ được đáp lại hay k? Tình yêu của cố gái thật đẹp...
Ba người bạn chơi thân với nhau và cùng nghi ngờ vợ ngoại tình. Họ bèn rủ nhau ra quán rượu tâm sự. Một người nói: - Tớ nghĩ vợ tớ ngoại tình với một thằng thợ điện. Một hôm, tớ về nhà và phát hiện một chiếc kìm cắt dây điện dưới gầm giường mà nhà tớ không có món đồ đó. Người thứ hai tiếp: - Còn tớ thì nghi vợ tớ ngoại tình với một thằng cha thợ cơ khí. Một hôm tớ về nhà và phát hiện dưới gầm giường có một cái mỏ lết mà tớ thì cả đời chưa từng sờ đến của nợ đó bao giờ. Người thứ ba thở dài: - Không còn nghi ngờ gì nữa, vợ tớ ngoại tình với một con ngựa. Hai người bạn nhìn anh ta vẻ kinh ngạc. - Tớ nói nghiêm chỉnh đấy! - Anh chàng gằn giọng - Hôm nọ tớ về nhà và bắt gặp một gã nài ngựa dưới gầm giường.
(Xem thêm)

trần anh hùng

Chúc thư cho nửa còn lại Trước khi mất, người vợ để lại thư tuyệt mệnh răn dạy chồng và những điều...
Đây là 1 số pic khắc họa về tác hại của thuốc lá, nhìn sợ quá, mình định cai thuốc lá. có bạn nào có cách hay giúp mình với. mình xin cảm ơn ! BẠN ĐANG GOM CHẤT NỔ VÀO NGƯỜI ĐẤY HÃY BỎ THUỐC LÁ VÌ SỨC KHỎE CỦA BẠN VÀ NGƯỜI THÂN
(Xem thêm)

Phan Thông An Khương

Do ý chí là chính thôi
“Quảng cáo thân thiện, đọc báo ra tiền… Bạn có thể kiếm được 50 triệu đồng mỗi tháng chỉ với việc lướt web, check mail…!”. Đây là hình thức rao kiếm tiền, làm triệu phú một cách dễ dàng, kèm những lời hứa hẹn… Lời mời “ăn bát vàng” Những ngày qua, rất nhiều bạn trẻ than thở vì thư “rác” của những người lạ gửi vào hộp thư của mình. Nội dung thư giới thiệu một loại hình kinh doanh mới “độc nhất vô nhị ở Việt Nam” của công ty S., đóng tại TP. HCM. Đó là hình thức lướt web tính điểm, quy đổi ra tiền. Cụ thể, nếu một người lướt web của công ty S., xem quảng cáo video trên đó thì cứ 1 giây, được tính 10 điểm. Tương tự, khi đọc tin quảng cáo, người đó cũng có 10 điểm/giây. Công ty này buông lời chào mời: “Trong một ngày, bạn dành 5 phút xem quảng cáo, bạn có thể kiếm được: 10 x 60 x 5 = 3.000 điểm. Như vậy, bạn sẽ kiếm được 300 đồng (công ty tính 10 điểm = 1 đồng). Không chỉ vậy, công ty còn tính điểm cho bạn khi bạn giới thiệu những người khác xem quảng cáo cùng với mình. Bạn giới thiệu 10 người bạn xem quảng cáo (gọi là mức 1 của bạn), 10 người này cũng dành 5 phút xem quảng cáo mỗi ngày, công ty cũng chi trả cho bạn 300 đồng/người/ngày. 10 người thuộc “mức 1″ của bạn giới thiệu mỗi người 10 người thì bạn có 100 người (gọi là mức 2 của bạn), công ty cũng chi trả cho bạn 300 đồng/người/ngày. Tương tự như vậy, công ty chi trả đến “mức 5″ của bạn là 30 triệu đồng/tháng”. Theo công ty S., con đường làm giàu sẽ mở ra khi người tham gia xây dựng “hệ thống” từ cấp 3 trở đi. Thu nhập của người đó sẽ tăng lên “khủng khiếp” từ 9 – 90 – 900 triệu đồng/tháng. Không khó để tìm ra các địa chỉ chào mời, phần lớn là các trang web nước ngoài, như: http://300dollarsmail.com, http://www.500cents-500dollars.org, http://www.cashfiesta.com… Các trang web này đều đánh vào giới trẻ – những người nắm công nghệ, ham muốn làm giàu và có… thời gian rảnh! Công ty S. “mồi” thêm rằng, công việc này đòi hỏi tính kiên trì như câu chuyện “Ngu Công dời núi” ở Trung Quốc. Không ai tin Ngu Công dời được núi, nhưng ông vẫn chứng minh cho mọi người thấy ông làm được.Một thành viên của hình thức “đọc quảng cáo ra tiền” viết trên diễn đàn: “Cứ tham gia hình thức này đi vì nó tập cho bạn sự kiên nhẫn, phong cách lãnh đạo, cách mở rộng mạng lưới của mình. Đó là những yếu tố căn bản của một manager. Quan trọng nhất, nó giúp bạn giảm bớt gánh nặng Internet, có tiền… trả cước Internet hằng tháng”. Ai dời được núi? Phần lớn trang web “kiếm tiền trên mạng” là các trang của nước ngoài. Người đăng ký tham gia phải cung cấp khá nhiều thông tin cá nhân. Đó là một sự mạo hiểm. Hơn nữa, thông tin về các trang web kiếm tiền qua mạng rất mập mờ. Người mới hầu như chỉ trông chờ vào sự thành thực của người đi trước giới thiệu. Mà người giới thiệu cũng chưa chắc đã trải nghiệm, chưa chắc đã kiếm được tiền từ hình thức này. Phần lớn người tham gia một trang “kiếm tiền trên mạng” thường bác bỏ trang khác và cho đó là scam (lừa đảo, bất lương), còn trang mà mình tham gia mới là nghiêm túc. Trong khi đó, nhiều bạn đã trải nghiệm thì bức xúc. Hải, admin một diễn đàn kiếm tiền trên mạng, cho hay: “Tôi từng dính những trang scam như thế này. Tôi chơi ở một trang, người ta trả 2 đô la khi đọc một mail quảng cáo và được nghỉ chơi khi kiếm đủ 2.000 đô la. Hằng ngày, trang này gửi tôi rất nhiều mail để tôi đọc. Mỗi ngày, tôi thấy mình có thể kiếm gần 100 đô la. Tôi rất vui. Nhưng sau đó, chẳng thấy tiền vào tài khoản. Tôi biết tôi đã bỏ thời gian vô ích. Một số ít trường hợp, kiếm tiền trên mạng là có thật và chỉ cần ngồi bên máy tính, nhưng ở đâu dính đến tiền, ở đó có lừa đảo kèm theo. Hình thức kiếm tiền này có 10 trang thì đã 9 trang scam”. Cũng theo Hải, nói kiếm tiền vài chục, vài trăm ngàn đồng còn có thể tin, chứ kiếm hàng chục triệu đồng/tháng thật khó thuyết phục. Việc xem quảng cáo ra tiền ở Việt Nam là không khả thi vì những trang web phần lớn của nước ngoài, người tham gia ở Việt Nam không thể nhận được tiền qua ngân hàng. Nhà quảng cáo (nước ngoài) chưa chắc có quy định cho người Việt Nam xem quảng cáo kiếm tiền. Và đến cuối tháng, trang web không thanh toán tiền, không ai lại… mua vé máy bay ra nước ngoài kiện cả. Chưa kể, người tham gia mở máy tính lên xem quảng cáo để được trả tiền rồi cũng chỉ đủ tiền trả cước phí cho bưu điện mà thôi. “Nói tóm lại, nếu so với thời gian và công sức thì nên tập trung vào học hành, kiếm nghề nghiệp làm ăn chứ mơ mộng làm giàu bằng đọc quảng cáo thì phí lắm”, Hải nhận xét.
(Xem thêm)

Nguyễn Văn Son

Thật sự không được nhiêu cả, không đủ đóng tiền điện nữa hoặc không lãnh được đồng naod là khác,...
Năm nay Giáng Sinh và Năm Mới 2012 đều vào dịp cuối tuần, là khoảng thời gian tuyệt vời để chúng ta đi du lịch cùng bạn bè và người thân. Theo bạn nên đi hay là bạn sẽ muôn du lịch ở đâu trong dịp đón Giáng Sinh và Năm Mới 2012? Hãy cùng chia sẻ với nhé!
(Xem thêm)

Vũ Văn Khải

Mọi người ai cũng muốn ra phố đi Noel nên gây ùn tắc rất nhiều, chính vì thế theo mình hôm đó bạn...
Tôi thảng nhìn anh, không quá ngạc nhiên. 26 tuổi, tôi cần một người yêu khi xung quanh bạn bè độc thân chẳng còn nhiều. Cần nhưng chưa thực sự muốn. Cần để khi ai hỏi có người yêu chưa? Lúc trả lời, bớt phải nghe mấy tiếng: Ế, kén chọn vừa thôi…. Anh 32 tuổi, cái tuổi cần có một gia đình. Anh có nhà, có xe, có công việc ổn định, biết tặng quà vào những dịp lễ tết đón đưa, biết quan tâm đúng mực, vừa vừa không thái quá. Tôi nhận lời yêu anh sau những tháng café rải rác khắp Hà Nội, truyện trò, tâm sự, sẻ chia. Vắng anh cũng thấy thiếu. Giống một tình yêu, có điều hơi thiếu mùi say đắm. Nhưng người ta chẳng nhắc nhở tôi rằng, say đắm chỉ tồn tại vào những tháng đầu, khi người ta còn đang chết ngập trong mớ cảm xúc mới về nhau. - Mình lấy nhau đi, tìm hiểu thế đủ rồi em ạ! Anh nói vội sau những nụ hôn dài mê mải. Tôi ngất ngây trong hạnh phúc tràn đầy. Tình yêu thời sinh viên, chưa ám mùi bon chen thường nhật, chưa có bóng dáng của nhà, của xe, của công việc ổn định, của gia đình. Thế mà tình yêu đầu rồi vẫn phải xa nhau. Café ngày vắng, hoang hoải đến tê lòng. - Uhm, hay là mình lấy nhau? Tôi không biết đang tự hỏi mình hay trả lời anh. Café ngày vắng, 2 đứa ngồi lặng thinh, hỏi người đối diện, hỏi lòng, hỏi bố mẹ hay đang hỏi bạn bè? “ Lấy nó đi còn gì, yêu nhau cả năm trời, mà 2 đứa cũng hợp, điều kiện lại đủ cả rồi.” Anh cũng như tôi, đã có một tình yêu đầu nông nổi, nhưng ngọt ngào, ấm áp và bền lâu. Chị ấy tóc dài ngang lưng, uốn những lọn sóng lớn mềm mại, chị ấy đưa đôi tay trắng trẻo, hất gọn những đám tóc mai bối rối từ bờ vai trái sang bờ vai phải, nghiêng đầu cười: Chào em! Tôi không ghen, quả thực không hề ghen. Tôi ngưỡng mộ vẻ dịu dàng, xinh đẹp từ chị ấy thoát ra, nở một nụ cười thân thiện: Chị là bạn anh Dũng ạ! Con gái xinh ai mà chẳng thích, tôi cũng thích, còn anh, liệu vẫn thích? Tôi biết về chị qua những tấm ảnh hai người chụp chung, những câu bông đùa vô tình lúc 2 đứa cùng gặp bạn bè anh. Anh không giải thích gì nhiều, đưa tôi về, chỉ nói khẽ: - Chị ấy là mối tình đầu của anh! Tôi nới lỏng vòng tay ngang eo anh, cũng khẽ trả lời: - Vâng, em biết… Hà Nội những ngày mưa dài, trời ủ dột, xám ngắt, buồn tênh. Đã lâu tôi không trở về quán cũ, nơi tình yêu đầu tiên của tôi, bắt đầu và kết thúc. Đôi lúc tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc ngọt ngào, những giọt nước mắt vội vã, nhớ về anh ấy, người mà tôi đã từng yêu thương vô điều kiện, không tính toán, dù cũng đã vài năm. Nhớ thôi, cảm giác không còn lại nhiều. Có lẽ Dũng cũng như tôi, cũng nhớ chị ấy đôi lúc, chắc chỉ là đôi lúc như tôi. Tất nhiên rồi, làm sao mà người ta quên nổi, quên hết, quên sạch sẽ, quên trọn vẹn một người, mà thi thoảng trong đời, vẫn còn bắt gặp, người đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời. Tôi chẳng có máu hoạn thư mà ghen với lác đác tin nhắn sau lần gặp gỡ vô tình tại Maxx café của chị gửi cho anh. Tôi chỉ im lặng, cho anh biết tôi cảm giác thấy điều gì không ổn. Điều ngăn tôi nổi điên, tỏ quyền với anh, là bởi tôi chưa thực sự nghĩ tôi yêu anh, còn anh cần một người làm vợ, một người toát lên cái vẻ có khả năng chăm sóc tốt cho gia đình, như tôi. Đã không chắc có phải tình yêu, thì tôi càng chẳng thể làm cái điều mà mọi người- yêu có thể. Tôi lặng lẽ, quan tâm, hỏi han, coi như chẳng biết gì. - Anh ơi, mệt quá, em sốt rồi, mua cái gì qua cho em ăn nhé! - Uhm, anh gọi cái gì qua cho em ăn nhé, anh phải đi có việc bây giờ không qua được, xong việc anh qua với em luôn. - Vâng. Ở tuổi 26, tôi tự chăm lo cho bản thân mình rất tốt, nhưng tôi cần được người tôi yêu quan tâm và chăm sóc, tôi muốn thấy mình yếu đuối lúc ở bên anh. Tôi nằm mơ màng trong căn phòng 20 m², thoảng mùi lavender anh yêu thích, nghe vẳng tiếng điện thoại trên bàn, tôi vươn tay với, nhìn màn hình, uể oải thưa: Con nghe đây? Mẹ ngập ngừng ở đầu dây bên kia, tôi đoán được mình sắp phải nghe gì, trong sâu thẳm tôi đã trốn tránh sự rạn nứt này suốt những năm học đại học, tôi không dám tin là tình yêu của ba mẹ, với cái bằng chứng là tôi, mạnh khỏe, trẻ trung, và thành đạt đây, cuối cùng lại cạn vơi, rồi bốc hơi như đám nước lầy sau cơn mưa bị nắng thổi bay không dấu vết. Ba mẹ chia tay không ầm ĩ, ồn ào, không cãi vã, thảng là một vài sự khó chịu thoáng qua trong đáy mắt 2 người, trên mâm cơm 3 người trước đây từng đầm ấm. Và im lặng. Cả mẹ và ba, đều đã tìm ra cho mình một người thắp lại tình cảm yêu thương vốn ở đáy lòng mà lâu nay bị những điều vụn vặt của cuộc sống dội tắt. Tôi biết rõ điều đó khi ba mẹ không ngủ chung giường và thường xuyên giữ im lặng lúc có nhau trong gia đình. Tôi dọn ra ở riêng ngay khi kiếm được việc làm ổn định. Tôi mất dần lòng tin vào thứ tình cảm mơ hồ, mỏng manh ấy. Người tôi yêu nhất và cũng yêu tôi nhất cuối cùng cũng bỏ tôi đi vì những điều vụn vặn. Những người tôi tưởng yêu nhau nhất, rồi cuối cùng cũng bỏ nhau đi, xa mãi về hai hướng ngược nhau. Tôi nên tin ai? Anh Nước mắt ngắn dài, tôi phóng xe đến nhà anh, ướt sũng. Hà Nội vẫn mưa đều. Đứng lại một chỗ, chỉ thấy lác đác mưa, đi rồi mới thấy, xa xôi có chừng ấy mà đã mịt mờ, mưa dày hạt, thấm ướt áo. Tôi quên mất anh bảo bận, chỉ nhớ là mình rất cần được ở bên anh, nên nhanh thật nhanh phóng đến. Cảm giác tủi thân mỗi lần ốm, cộng thêm cái trống rỗng lúc mẹ nói: Ba mẹ làm thủ tục ly hôn xong rồi! làm tôi quên. Ấy vậy mà đèn nhà anh vẫn sáng. Tôi gửi xe trong hầm, lạnh run lập cập, mắt đỏ hoe, nhưng miệng vẫn chuẩn bị cười, đưa tay bấm chuông cửa, để anh vội vàng hỏi Sao thế? Để anh trách mắng Em đừng cười, ôm vào lòng, giục, Khóc đi em… Cánh tay tôi buông rơi, chậc hẫng. Cửa mở rồi, và chị ấy đang cười, nói với vào trong: - Em xuống siêu thị mua thêm bỏng anh nhé! À ra họ chuẩn bị xem phim, à ra anh bận có việc với bạn gái cũ. Chị giật mình thấy tôi, bất giác chẳng nói nổi một lời chào cho phải lẽ. Tôi đưa tay, vụng về gạt nước mắt, cười: - Anh Dũng đâu chị? Em định tạt vào mượn cái áo mưa? Nói dối, ai cũng hiểu là nói dối, đã ướt sũng rồi còn áo mưa làm gì. Nói dối… Anh bước từ trong nhà ra, lặng im. Đáng ra, tôi có quyền căn vặn: Hai người đang làm gì thế? Tại sao anh nói dối tôi? Đáng ra, tôi có quyền khóc lóc, vì thấy mình hụt bẫng, tôi đang đứng ở cửa, như 1 vị khách không mời. Ai mới là người yêu? Còn ai là người anh muốn lấy làm vợ? Thế nhưng tôi lại cười, tôi vẫn cười như lúc buồn tôi hay thế. Càng buồn lại càng ham cười. Vả lại, chút sức lực cuối cùng của tôi, cũng đã theo nụ cười chị ấy, rơi xuống nơi nào đó tôi cũng chẳng rõ ở đâu. Anh chạy đuổi theo tôi, giữ tay, nài giải thích. - Cô ấy, mới bị anh người yêu bỏ, cộng thêm chuyện bố mẹ ly dị, nên mới tìm đến anh để chia sẻ, em đừng hiểu nhầm. - Em có hiểu nhầm rằng anh nói dối em không? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng quên chị ấy? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng một lần thật sự yêu em? Hiểu nhầm anh chỉ yêu em vì anh cần lấy một người làm vợ? Tôi nói một hơi, bình thản, nhẹ bẫng. Tôi biết rồi mình sẽ mềm rũ những ngày tới, những ngày chỉ nghĩ thôi cũng ứa nước mắt ra được rồi. - Nói thêm nữa, em đến để báo anh biết, là anh vừa làm cho em rơi vào hoàn cảnh giống hệt như chị ấy. Tôi đội mưa đi, đội mưa về. Bỗng nhiên tỉnh táo lạ, cơn sốt chập chờn lúc chiều như cũng chẳng còn chỗ chen vào mớ hỗn độn trong tôi. Hà Nội còn mưa dài những ngày tháng 3 lặng lẽ. Còn tôi khóc dài mỗi tối, vì chợt nhận ra rằng, dù 26 tuổi, tôi vẫn còn đầy vẹn tình yêu, yêu anh ấy, hóa ra còn nhiều hơn những gì tôi tưởng. Nhưng tôi không định tranh cướp những gì chẳng thuộc về mình, nên tôi lặng thinh chấp nhận những điều mình chẳng muốn. Nửa năm sau, tôi ước mình đã nguôi ngoai, nhưng thực ra, tôi vẫn khóc mỗi khi mưa dài. Anh hẹn tôi ở một quán nhỏ. Mỉm cười: Chào anh! - Đến dự đám cưới anh em nhé! Tôi sững sờ. Miễn cưỡng nhận tấm thiệp mời đỏ. - Bất ngờ quá- giọng tôi run run, chẳng biết phải nói gì lúc này. - Em xem thiệp mời đi, và nhất định đến dự nhé! Tôi mở tấm thiệp đỏ, rồi nhìn anh, mắt nhòe nhoẹt nước. Anh ôm siết tôi vào lòng: - Lấy anh nhé! Không phải hay mình lấy nhau đi nữa, mà là chúng mình lấy nhau đi. Chúng mình nên lấy và chúng mình phải lấy nhau đi em à. Anh có 6 tháng để biết rằng, ngoài vợ, anh cần một người để yêu, và anh biết là anh sẽ khổ sở thế nào nếu thiếu em. Cô ấy chỉ là ảo tưởng về một tình yêu đẹp đã hết, còn em là hiện thực của anh. Anh xin lỗi, xin lỗi bằng cả cuộc đời anh, được không em? Tuổi 26, hay tuổi 32, người ta vẫn có thể yêu nhau bằng tất cả trái tim mình. Người ta cứ ngỡ khi người ta trẻ, người ta không có gì, thì tình yêu đó là tình yêu cao cả, là duy nhất, là sâu sắc, là có một trên đời. Nhưng khi người ta có tất cả, người ta cần yêu bằng một trái tim đầy đủ, không phải yêu vô điều kiện, mà yêu bằng tất cả điều kiện của mình. Và 26 tuổi, người ta vẫn có thể yêu như lúc 18 đôi mươi. - Vâng, mình lấy nhau đi anh! Hà Nội tháng 4, cô dâu mỉm cười, mặc váy cưới chụp ảnh dưới những chùm hoa sưa trắng muốt…
(Xem thêm)
Dịp tết dương này em đang định làm chuyến đi Hà Giang vì thấy bạn bè người thân cứ nô nức khăn gói đi nườm nượp. Theo em biết thì tầm đó thì không còn hoa tam giác mạch để ngắm nữa, anh chị nào biết vào tết dương trên Hà Giang có gì thú vị, hấp dẫn không ạ ? thanks cả nhà !
(Xem thêm)

Đoàn Hải Dương

Vừa mới thăm dò được lịch nghỉ Tết dương năm nay là 4 ngày, định rủ rê mấy đứa bạn đi Hà Giang mà...
Tôi có nên tặng quần áo lót (đồ hiệu) cho bạn gái thân k?

Nguyên Hạo

Bạn nên tặng áo lót cho bạn gái "thân" , kèm theo đó là một bông hoa chẳng hạn, điều đó chỉ sự quan...
em đã tìm khắp google nhưng vẫn không thấy bài nào có liên quan..mai em phải nộp cô nên rất gấp.. ví dụ: -cây bút tự giới thiệu về mình... -xưng bằng tôi.... -miễn là nói về cây bút như nói về bạn thân mình vậy... có sử đụng nhân hóa đấy.... ai biết thì giúp dùm nhé.... cám ơn nhiều nhiều lắm luôn... ">.<" hjz...............
(Xem thêm)

em cug muon viet ve 1 cuoc tro chuyen ma ko bt viet
Hai người đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiền chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: " Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi ". Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị chuột rút và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: " Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi ". Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: " Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá? " Mỉm cười, anh trả lời: " Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta lên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được... ". .....Hãy học cách viết trên cát và đá
(Xem thêm)

ghjhgj

Có ý nghĩa..rất hay...cảm ơn nhiều nhé...
Máy ép trái cây đã trở thành một người bạn thân thiết trong căn bếp mỗi gia đình và đặc biệt là chị em phụ nữ. Với máy ép trái cây, chị em có thể tự mình làm và thưởng thức những ly nước ép bổ dưỡng cho sức khỏe. Tuy nhiên để sử dụng máy ép hiệu quả, kéo dài tuổi thọ cho “người bạn” này thì không phải ai cũng biết. Sau đây mình xin chia sẻ vài bí quyết nhé! 1. Phải kiểm tra kĩ máy trước khi dùng Trước khi sử dụng, các bạn chú ý kiểm tra thật kĩ các bộ phận, phần lắp ráp đã đúng chưa, có khớp nhau không. Bạn phải đảm bảo các thiết bị khổ ráo để tránh những rủi ro như chập điện trong quá trình sử dụng. 2. Lựa chọn trái cây Nhiều người sẽ bỏ qua và không chú trọng bước này, nhưng việc lựa chọn nguyên liệu ép là yếu tố thứ 2 mà mình muốn nhắc bạn khi sử dụng máy ép trái cây. Bạn hãy thực hiện đúng theo hướng dẫn sử dụng của máy ép mà nhà sản xuất đã ghi rõ. Hiện nay trên thị trường có nhiều loại máy ép trái cây khác nhau nên công dụng, công suất cũng như cách sử dụng mỗi loại máy là khác nhau. Có loại máy yêu cầu gọt vỏ trước khi ép, có loại máy yêu cầu bỏ hạt trước khi ép. Vì vậy, bạn hãy tuân thủ đúng theo khuyến cáo sử dụng mà nhà sản xuất đã đưa ra nhé. Theo các chuyên gia bạn nên ép nước quả những loại củ quả có độ cứng như cam, lê, táo, bí đao, cà rốt, dưa leo, dừa, nho, dưa hấu, rau má, củ cải,. Còn những loại hoa quả mềm không thích hợp để ép vì chúng có thể mắc kẹt vào các bánh răng làm nước ép không ra được. Không nên dùng máy ép trái cây để ép nước mía! 3. Không nên ép với tốc độ cao, quá nhanh Trong quá trình dùng, các bạn nên ép một cách từ từ để đảm bảo được hết nước từ trái cây, thay vì dồn dập sẽ bao gồm cả bã và những gì không cần thiết. Các bạn hãy chú ý nhé! 4. Vệ sinh và bảo quản máy cẩn thận Vệ sinh máy ép là một việc quan trọng giúp kép dài tuổi thọ của máy. Đặc biệt, việc bảo quản máy như thế nào cũng ảnh hưởng trực tiếp tới thời gian sử dụng máy. Vệ sinh máy: Sau mỗi lần sử dụng bạn nên vệ sinh máy kỹ các bộ phận của máy ép trái cây. Không được rửa qua loa để vẫn còn lại hoa quả giữa các bộ phận sau sẽ gây ảnh hưởng đến chất lượng nước ép. Cất giữ máy:Sau khi vệ sinh máy ép, các bạn có thể tháo rời hoặc lặp lại nhưng nên cất giữ trong hộp tránh bụi bẩn hay các loại côn trùng, chuột bọ nhé! Trên đây là một số bí quyết giúp kéo dài tuổi thọ cho máy ép trái cây. Mong rằng những chia sẻ của mình sẽ giúp ích cho các chị em. Chúc mọi người sử dụng máy hiệu quả nhé!
(Xem thêm)
[size_4][size_3][blue][:-/] Mình muốn mua 1 tấm nệm 1,8m x 2,0m x 0,1m, mà đang phân vân chưa biết chọn loại nào? một số cửa hàng nói rằng chất lượng như nhau, nhưng KD lại cao hơn LA hơn 1tr [:(] . Bạn nào đang sử dụng cho mình chút kinh nghiệm nha. Thân [:x][/blue][/size_3][/size_4]
(Xem thêm)

Nguyễn Mười

Mình dùng nệm liên á khá thích, năm trước mua sản phẩm tại everon24h.vn đoạn số 9 Âu...
các bạn tìm giúp mình tiểu phẩm nào có tính chất gây cười thể hiện đúng tố chất của học sinh, khác thường một tí nhưng tế nhị nhé. kết thúc có ý nghĩa nữa.thanks các bạn nhiu!!!!!!!!!
Đa số những người đi làm việc chưa xác định được rõ giá trị con người mình được tính như thế nào. Làm thế nào để tăng giá trị bản thân để được xã hội công nhận. Một số bạn bị rơi vào tình trạng bức xúc khi làm mãi một loại công việc, lương không được tăng (hoặc tăng không đáng kể) trong khi làm vị trí đó công việc đó tới 2-3 năm liên tục. Nhân viên đó luôn thắc mắc với ngừoi quản lý của mình về vấn đề tăng lương, chán về công việc hiện tại vì nhàm chán, đơn giản không có gì thay đổi. Người quản lý cũng không giải thích được triệt để vì sao lại có tình trạng như vậy. Nếu thay đổi tình trạng hiện tại thì phải làm thế nào. Làm sao để tăng cảm hứng động lực cho nhân viên đó tập trung làm việc. Tôi cũng có tham gia nhiều cuộc trao đổi và tích cóp lại các thông tin từ những nhà có chuyên môn, trong sách vở và xin được chia sẻ với mọi người như sau: - Trước tiên để đánh giá giá trị lao đông của 1 người, thì áp dụng công thức sau: Giá trị lao động = Giá trị cung cấp x thời gian cung cấp x Quy mô cung cấp * Giá trị cung cấp: là khả năng người lao động đó làm được gì, tạo ra sản phẩm hay dịch vụ có giá trị bao nhiêu. * Thời gian cung cấp: thời gian mà người lao động đó dành để làm việc tạo ra giá trị cung cấp. *Quy mô cung cấp: là quy mô ảnh hưởng trực tiếp tới các cá thể khác do giá trị cung cấp mà người lao động đó có thể làm được. ví dụ: một quản lý quản lý 5 người, thì các công việc quản lý của người này có quy mô cung cấp cho 5 người, nhưng một ông giám đốc thì quy cung cấp có thể lên 50 -100 hoặc cả ngàn người, tùy vào mô hình công ty. Một ông bác sĩ mổ khi làm việc 2 tiếng thì cứu sống được 1 người, giá trị cung cấp của ông này rất lớn ( 1 ca mổ có thể tiền công 1 triệu). Một cô ca sĩ đi hát 2 giờ đồng hồ có thể mang tiếng hát tới cả hàng ngàn người, làm cho họ cảm thấy phấn chán và sung sướng, khi đó giá trị lao động của cô tha thu được có thể hằng trăm triệu. mặc dù cô ca sĩ giá trị cung cấp không cao bằng ông bác sĩ, nhưng quy mô cung cấp của ông bác sĩ lại nhỏ hơn rất nhiều so với cô ca sĩ ----> giá trị lao động của cô ca sĩ cao hơn nhiều so với ông bác sĩ. với côgn thức này khi áp dụng vào bản thân mình, các bạn sẽ thấy nếu muốn tăng giá trị bản thân thì phải đẩy mạnh cả 3 tham số trên: - Tăng giá trị cung cấp : tăng trình độ, tăng kinh nghiệm để có thể làm ra những việc có giá trị cugn cấp cao. - Thời gian làm việc: các bạn dương nhiên là phải làm việc chăm chỉ hơn, nhiều hơn. ( thống kê đối với bộ phận văn phòng tại VN: thì trung bình trong 8h làm việc hành chính , nhân viên văn phòng chỉ tập trung là việc trong khoảng thời gian 1h45'. Còn lại là dành cho các việc cá nhân, hoặc vô bổ không mang lại giá trị lợi nhuận gì cho cty). Người Nhật làm việc trung bình 12h/ngày. Tôi đã tưng sang Nhật làm việc , công tác và thấy những người từ cấp quản lý (Trưởng nhóm , bộ phân...) làm việc từ 8h sáng tới 10-11h đêm mới nghỉ. Từ nhân viên quyét rác, bồi bàn ,rải tờ rơi , hay mời khách trền phố , họ cũng làm việc rất chăm chỉ, tận tâm, và trách nhiệm đối với công việc. Vì thế họ xứng đáng được hưởng mức lương cao ( mức lương trung bình tối thiểu bên đó tầm 1.500 USD). - Quy mô cung cấp: muốn tăng quy mô cung cấp, chỉ có cách bạn phải làm những việc tạo ra sản phẩm phục vụ cho nhiều người, cho toàn dân (sản phẩm đồ ăn, đồ uống, giải trí sách đĩa, báo nghe nhìn là sản phẩm có quy mô cung cấp rất lớn...). Hoặc bạn phải cố gắng lên chức quản lý để bạn tạo ra những con người như bạn. Lúc đó bạn sẽ hiểu rằng mình đang mở rộng quy mô cung cấp. Đa số các bạn khi đánh giá giá trị của mình thì quên mất tham số thứ 3 này . Kết: Những bạn băn khoăn về giá trị của mình, luôn thắc mắc về lương thấp, về cách đánh giá chưa đúng của sếp về mình. Hãy soi lại công thức giá trị ở trên từ đó xem mình cần phải phát triển tham số nào. Với mỗi một tham số, bạn sẽ có các cách giải khác nhau để công việc của mình thêm phần mới mẻ , cuốn hút. Từ đó bạn sẽ động lực làm việc, và bạn sẽ chứng tỏ được giá trị của mìn. Chúc các bạn vui vẻ. Rất mong được mọi người chia sẻ ý kiến để chúng ta có cái nhìn toàn diện hơn và giá tri bản thân, để những nhà quản lý , những bạn mới bắt đầu đi làm nhìn nhận đúng vấn đề và chia sẻ được cùng nhau. Phạm Văn Phú - (yahoo: phuhut) Công ty cổ phần Vật Giá Việt Nam - www.vatgia.com
(Xem thêm)

Cao Thế Huynh

Căn hộ tại trung tâm quận 7, giá ưu đãi nhất khu vực http://canhoangiariverside.com.vn/
Để có tiền "nuôi dế" hoặc đổi điện thoại sành điệu để bằng bạn bằng bè, có teen nữ đã chấp nhận "bán thân". M.N là một ví dụ, ban đầu cô bé chỉ "làm" vì trả món nợ "bắn thẻ điện thoại", nhưng sau đó, mỗi lần thiếu tiền tiêu, N. lại nhắm mắt "làm liều". Khám phá ’nhạc chuông gây sốc’ (nhacchuong.net.vn) "Bán thân" để nuôi “dế” Những cô cậu bé đang đến tuổi đến trường, số tiền có được là gom góp từ tiền tiêu vặt hàng tháng mà bố mẹ cho. Với những em gia đình có điều kiện thì không quá khó để “nuôi dế”, nhưng với nhiều em khi bố mẹ chặt chẽ hơn trong các khoản chi tiêu thì lại phải xoay đủ cách để kiếm tiền. Phương Minh (quận Đống Đa, Hà Nội) đang ở "diện" vừa học vừa làm. Cô bé hiện đang là cộng tác viên cho một trang web dành cho giới trẻ. Minh cho biết ban đầu em đi làm cũng mục đích chỉ có tiền đi shopping và buôn điện thoại. Nhiều teen sẵn sàng "bán thân" nuôi "dế" - (Ảnh minh họa) Em tìm việc qua một diễn đàn trên mạng và bắt đầu đi làm. Cô bé hồ hởi chia sẻ: “Dù nhuận bút không được bao nhiêu nhưng em cũng đã tự mình làm được tiền tiêu vặt không phải xin mẹ tiền nạp thẻ điện thoại hàng tuần nữa”. So với nhiều bạn cùng trang lứa, Minh đã biết tự lao động, để kiếm tiền tiêu, ít nhất là trang trải cho "dế" yêu mà hiện nay học sinh nào hầu như cũng sở hữu một cái. Ngược lại, câu chuyện của M.N lại là một điển hình của sự sa ngã quá dễ dãi. Chỉ vì thiếu tiền nạp điện thoại, M.N đã trượt dài đến không ngờ. Gia đình không quá khó khăn, nhưng ba mẹ lại rất khắt khe trong chuyện quản lí tiền nên M.N đã vay bạn bè để nạp thẻ hàng tháng. Khoản nợ này dần lớn lên, đến khi bạn bè đòi M.N mới sợ hãi nghĩ đủ mọi cách để kiếm tiền. Cô bé lên mạng lân la làm quen với nhiều nick chat và nhờ các anh bạn “hờ” trên mạng "bắn" tiền qua số điện thoại, bù lại sẽ có những "trao đổi riêng". Ban đầu, M.N chỉ "làm" vì trả món nợ ban đầu, nhưng sau đó những lần thiếu tiền tiêu, M.N lại nhắm mắt "làm liều". Cho đến một ngày, mẹ cô bé tưởng con gái đã đi học nên mở cửa phòng để dọn dẹp thì đập ngay vào mắt là cảnh cô con gái yêu đang lả lơi trước màn hình máy tính, trên người không một mảnh vải che thân. Người mẹ hoảng quá ngất xỉu ngay cửa phòng. Còn M.N sau đó bị tịch thu hết từ điện thoại, latop… đến niềm tin với bố mẹ cô cũng đánh mất nốt. Không hiếm những em học sinh bớt xén tiền học phí, bớt xén tiền đóng góp... để “nuôi di động”. Chị Vinh (TP Vinh, Nghệ An) đã bất ngờ khi cô giáo chủ nhiệm thông báo cậu con trai đầu của mình vẫn chưa đóng học phí. Sau khi họp phụ huynh từ đầu năm, chị đã cho con tiền đi đóng các khoản, nhưng đến cuối kì lại nhận được giấy thông báo từ cô giáo chủ nhiệm. Ban đầu chị nghĩ cô giáo nhầm lẫn nên đến trường để hỏi cho rõ, cô giáo đưa danh sách ra chị mới vỡ lẽ. Chàng “quý tử” đã đem số tiền của mẹ cho để tiêu. Gặng hỏi mãi, cậu mới thú nhận phần lớn là để nạp tiền điện thoại "buôn" với cô bạn gái. Điện thoại chỉ để “cắm” Bố giám đốc công ty xây dựng, mẹ là trưởng phòng tại một ngân hàng, là con trai “độc” nên Nguyễn Minh (Giảng Võ, Hà Nội) không phải lo bất cứ vấn đề tiền nong nào. Tuy nhiên, lên đến cấp 3, do bị cô giáo chủ nhiệm suốt ngày nhắc nhở nên bố Minh đã cắt mọi khoản chi tiêu của cậu. Cứ hết tiền tiêu là Minh lại mang điện thoại để “đi mượn tiền”. Cứ chuộc về được vài hôm, thiếu tiền cậu lại ra hiệu cầm đồ - (Ảnh minh hoạ) Bởi vậy, bất cứ khoản thu chi nào chỉ khi có giấy chứng nhận của cô giáo cậu mới được bố mẹ cho. Ấm ức và quen thói xài sang, Minh tìm đủ mọi cách để xoay tiền tiếp tục ăn chơi với hội bạn. Bao nhiêu điện thoại bố mẹ mua cho thuộc hàng đắt tiền trước đây, Minh đều "gửi" vào hiệu cầm đồ để nhanh chóng có tiền bao cho lũ bạn. Vì thương con, người mẹ lại dấm dúi mỗi lần đưa cho Minh một ít để ra hiệu chuộc lại. Minh hồn nhiên: “Sợ ông già về không thấy điện thoại lại làm ầm ĩ lên nên cứ lần nào “dế” nằm ngoài hiệu cầm đồ là y như rằng bà già lại chuộc về cho”. Minh từng tuyên bố với bạn bè: “Mình không bao giờ nhắn tin, chỉ gọi thôi, bạn nào trong lớp hết tiền cứ nháy máy mình gọi lại”. Cả lớp nhìn Minh bằng con mắt đầy ngưỡng mộ. Và để trả giá cho sự ngưỡng mộ ấy, Minh suốt ngày đến tiệm cầm đồ. Bởi vậy, cứ hết tiền tiêu là Minh lại mang điện thoại để “đi mượn tiền”. Cứ chuộc về được vài hôm, thiếu tiền cậu lại ra hiệu cầm đồ. Những người như Minh không thiếu trong các trường PTTH ở Hà Nội, khi "dế" trở thành vật "bất ly thân" của học sinh hiện nay. Bản điều tra về hiện trạng HS Hà Nội sử dụng điện thoại di động do VietNamNet thực hiện tại 4 trường THCS Kim Liên, Nguyễn Tất Thành, Lô mô nô xốp, Đoàn Thị Điểm và 4 trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, Phan Đình Phùng, Chu Văn An, Nguyễn Trãi (800 phiếu phát ra/ 800 phiếu nhận về với 20 câu hỏi/1 phiếu). Thời gian điều tra từ 6/5/2010 đến 20/5/2010. Trong 800 em được hỏi, có 38,5% nhắn dưới 5 tin/ 1 ngày, 29% nhắn trên 10 tin/ngày, 13,8% nhắn 30 đến 40 tin/ngày; 29% liên lạc với bố mẹ nhiều nhất, còn lại 71% là liên lạc với bạn bè; 58.7% xin tiền bố mẹ nạp thẻ, 40% dành tiền riêng để nạp; 82% dùng điện thoại di động trong giờ học, số còn lại thỉnh thoảng, còn 0,1% là chưa bao giờ dùng trong giờ học.
(Xem thêm)

Mrs Trang

Mình nghĩ cha mẹ ko nên quá nghiêm khắc với con cái về mặt tiền bạc . Cho hợp lý và dậy cho chúng...

Thành viên tích cực

1

Vũ Thu Thủy

20 lượt cảm ơn
2

Đạt Đinh Mạnh

4 lượt cảm ơn
3

Daothanh Xuan

1 lượt cảm ơn
4

Dan le khac

1 lượt cảm ơn
5

Đặng Hoài Dũng

1 lượt cảm ơn