Tìm kiếm theo danh mục
Người ta buồn vì người yêu cũ có người yêu mới. Em buồn vì anh yêu người mới nên bất đắc dĩ mình phải thành người xưa! Rốt cuộc thì, tình yêu cũng chỉ có từng ấy việc để làm và từng ấy xúc cảm để trải qua. Đúng không anh? Phải chăng thì cảm giác lúc tự mình đi qua của mỗi người một khác. Không quan trọng ai đến trước đến sau, chỉ cần ở cạnh ai cảm thấy mình xứng đáng dứt lòng ra khỏi những sân si và không toan tính, chấp nhận bỏ buông những thiệt hơn mà đánh đổi nhất. Thì có qua biết mấy chia xa, hay hứng lấy bao điều bất trắc, cũng sẵn lòng, cũng không oán thán, phải không? Có lẽ, em chưa đủ tốt để anh thiết tha. Còn cô ta, lại có quá nhiều điều khiến anh sẵn sàng bỏ em mà đi mất. Có thể, thứ hạnh phúc bên em là quá chật. Đến nỗi mà, anh phải đẩy em ra để dành chỗ - cho một người thứ ba. Khóc hay cười? Đắng hay cay? Oan trái hay bất công? Em biết kêu ai để đòi phân giải? Chuyện yêu đương vốn không sòng phẳng thắng thua, chỉ có ai yêu và yêu ai thì được đáp lại? Đành vậy, ở bên người đó, anh có vui không? Em đã không còn mang tâm trạng hằn học của một kẻ bị người phũ, tình vô tâm. Những thứ em mang giờ chỉ còn là nỗi buồn khi lắng, khi sâu lúc nhớ về quá khứ đã qua và thương yêu đã nhạt. Người ta buồn vì người yêu cũ có người yêu mới. Em buồn vì anh yêu người mới nên bất đắc dĩ mình phải thành người xưa! Chuyện tình ba người vốn đã chẳng có mấy niềm vui. Bất kể là ai đúng, ai sai thì giằng co nhau cũng chỉ làm tình yêu thêm quanh quẩn. Ai là ai của ai, câu trả lời đã được đặt sẵn. Có cố mấy, người không yêu mình cũng chẳng thể cạnh mình dài lâu! Hai người con gái – chung một người đàn ông, hoặc cả hai khổ đau hoặc người cười, kẻ khóc. Một người đàn ông – nhập nhằng giữa hai người con gái, hoặc bỏ rơi mà chạy mất, hoặc chọn một, vĩnh viễn không thể cứ thế diễn chuyện tiểu thuyết tình yêu. Dù gì đi nữa, anh cũng đã rõ ràng giữa cũ – mới, nay – xưa. Em thấy mình được ủi an khi không bị người ta dối lừa, mê phỉnh. Anh đã không chọn em, mà anh chọn cô ấy. Nên em sẽ chọn mình, và chờ đợi những yêu thương khác – có thể mới đúng là định mệnh cuộc đời đã định sẵn cho em.
(Xem thêm)

Huỳnh Minh Hùng

Hamercandy.vn - Giúp bạn giải quyết vấn đề sinh lý, tăng khả năng ham muốn, tăng khả năng sinh lý...
Chào các mẹ thân mến ! lâu rồi ko trở lại diễn đàn, mình muốn hỏi 1 chuyện thế này; vợ mình sắp sinh bé đầu ( chắc khoảng 2 tháng nữa) , giờ mình muốn mua bảo hiểm nhân thọ cho bé, để phòng tránh rủi ro tai nạn ấy mà. Dự là để đến khi bé 10 tuổi. Mình cũng chưa hiểu nhiều về lĩnh vực Bảo hiểm nhân thọ này, cũng ko biết dc đại lý nào tốt. Các mẹ ai biết cty nào có gói Bh tốt cho trẻ thì tư vấn mình nhé. Hoặc các mẹ biết ai đang làm tư vấn BHNT thì giới thiệu mình với ạ . Mình là Lê Sơn: 0965242044 nhé.
(Xem thêm)

Vũ Tiến Thành

M là tư vấn viên tài chính của bh manulife của canada. Có gì bạn lh 0989188862, m sẽ giúp bạn chọn...
Chào các mẹ thân mến ! lâu rồi ko trở lại diễn đàn, mình muốn hỏi 1 chuyện thế này; vợ mình sắp sinh bé đầu ( chắc khoảng 2 tháng nữa) , giờ mình muốn mua bảo hiểm nhân thọ cho bé, để phòng tránh rủi ro ấy mà. Dự là để đến khi bé 10 tuổi. Mình cũng chưa hiểu nhiều về lĩnh vực Bh này, cũng ko biết dc đại lý nào tốt. Các mẹ ai biết cty nào có gói Bh tốt cho trẻ thì tư vấn mình nhé. Hoặc các mẹ biết ai đang làm tư vấn Bh thì giới thiệu để mình với ạ . Mình là Lê Sơn: 0965242044 nhé.
(Xem thêm)

Vũ Tiến Thành

B tham gia gói bh quà tặng con yêu của ct bh manulife rất tốt cho bé đấy. Đến năm thứ 6 và mỗi 3 năm...
Làm "chuyện ấy" mấy phút thì được coi là bình thường nhỉ? Ở đây có anh chị nào lập gia đình hoặc đã có người yêu rồi thì tư vấn cho em với ạ. Em chưa có tí kinh nghiệm nào luôn nên không biết làm "chuyện ấy" trong bao lâu thì được coi là bình thường, không lâu quá mà cũng không bị coi là "sớm" ạ. Các anh chị tư vấn cho em với nhé
(Xem thêm)
"Chuyện ấy" đối với em thường không đạt được khoái cảm mà lại thấy đau rát, "cậu nhỏ" cong. Xin bác sĩ cho em lời khuyên.
Các mẹ ơi, em còn trẻ, chưa có gia đình nên vẫn còn đam mê làm đẹp lắm. Em buồn 1 chuyện là răng e nó đều nhưng hơi hơi xĩn màu, ko trắng như mấy em đào Hollywood. E thích trắng như vậy cơ nhưng mấy lần đi tẩy trắng nó cứ đau đau khó chịu thế nào ấy. Mà em lại nghe nói thuốc tẩy chỉ vài chục nghìn 1 lọ vì có người quen bên nha khoa bảo thế (chả biết thật không mà mình làm đến hơn triệu bạc ). Em có nghe nói có miếng dán gì đấy làm trắng răng cấp tóc, dán 1 lần là thấy trắng rồi. Em không biết dán nhiều nó có bị gì ko? Em search Google thì ra 2 hãng là Vivid (ghi là của Mỹ) vs Crest. Mẹ nào xài rồi cho em ý kiến nha!! Em ko sợ gì chỉ sợ đi bác sỹ nha khoa. Nhìn máy móc cứ rợn hết người
(Xem thêm)

Phương Du

b nhớ tìm hiểu về những miếng dán này nhé, mình thì kị những thức làm trắng răng nhanh chóng :( ....
Trước tiên xin kính chào các pro, Đây là lần đầu tiên em làm chuyện ấy (mua laptop) nên còn khá nhiều bối rối và vụng về, mong các cao nhân cho em lời khuyên để vượt qua lần đầu tiên này. Tình hình là em đang cần thay con máy bàn đã chinh chiến nhiều năm bằng con laptop mới phù hợp hơn với công việc. Em có tham khảo thấy con Asus K501LX - DM083D giá tầm 17tr có cấu hình cũng kha khá. Em có vài thắc mắc mong được giải đáp: Về vấn để công việc thì quá đủ, tuy nhiên em muốn hỏi là dòng máy này có thể chơi game được không? Thời gian mỗi ngày em cũng chỉ chơi khoảng 2-3 tiếng là cùng, nhưng lại rất mê các loại game khủng hiện nay. Xin hỏi liệu con này có thể chiến được các loại game này không? Em xin chân thành cảm ơn!
(Xem thêm)

K501LX trang bị màn hình LCD 15,6 inch độ phân giải Full HD 1.920 x 1.080 pixel, panel IPS mang lại...
Chào các mẹ, em đang định mua gel bôi trơn cho nó cải thiện chuyện ấy ạ, theo các mẹ thì nên mua gel bôi trơn của hãng nào ạ?

Chất bôi trơn dạng siliconeChất bôi trơn dạng silicone đem đến cho bạn cảm giác cực kỳ trơn trượt...
Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học. Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: “ Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!”. Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy. Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo: “Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ? ”. Tôi cười: “Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả”. Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo: “Đây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.” Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm: “Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?”. Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai. Điều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Đôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái. Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại: “Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?”. Anh trợn mắt: “Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?”. Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước. Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Để thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo: “Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?” rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài: “Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?”. Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề. Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà. Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo: “Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!”. Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ? Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ “đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy”, và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: “Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!” rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ? Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi. Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi: “Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà”. Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ? Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà... Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà. Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh. Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết. Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn. Tôi sống một mình. Đi bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời. Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần
(Xem thêm)

Trương Loan

Trà nấm linh chi mật ong
Cái bệnh này chỉ là 1 vài chấm trắng như hạt gạo trong môi, miệng, rất đơn giản nhưng gây khó chịu vô cùng. Mỗi khi bị, ăn uống cũng khó chịu, nói chuyện cũng khó chịu. Bạn nào "trong những ngày ấy" mà phải họp hành, gặp Khách hàng quan trọng or người yêu hẹn hò thì có mà...tai hại vô cùng! Cách trị đơn giản và hiệu quả nhất, rẻ nhất?
(Xem thêm)

nguyen thanh tuan

mình cũng bị nỗi một chấm trắng trong miệng , ăn uống rất khó chịu , mà lâu rồi vẫn chưa hết ,...
Mình mới quen cô ấy có 1 tháng thôi nhưng đã có cảm tình với cách trò chuyện của cô ấy, mình muốn tặng quà 20/10 để chúc mừng (vì chẳng lẽ lại không tặng, hi). Tư vấn giúp mình với, khó quá, tặng gì bây giờ?
(Xem thêm)

Hai Nam

Nhưng mà người ấy không ưa hoa thì làm sao hả b
Chuyện là thế này, e vừa chia tay với e xt720 xong, bây giờ đang muốn kết hôn với e i9000 nhưng chưa biết gì về e nó , bác nào dùng rồi cho e ít kinh nghiệm đc k ạ, về cái vụ game, ram, chip... ấy ạ. quan trọng nhất là e nó đc lên 2.2 chưa ạ ( e thích nhất cái khoản này vì chạy đc flash) mong các bác giúp e. thanks all
(Xem thêm)

Dùng em này ổn.
anh ấy và mình yêu nhau cũng đã gần 2 năm rồi. cả hai hứa sẽ yêu nhau và đi đến cưới nhau. nhưng thời gian gần đây anh ấy bị tai nạn. nằm viện gần 1 tháng mới lành. mình ngày đêm lo cho anh ấy. lo cho bệnh tình lo cho sức khỏe của anh ấy. nhưng mình không ngờ anh ấy lại nghĩ mình như thế. mình bình thường thì 49 cân. xong đợt anh ấy nằm viện thì mình cũng lo cho anh ấy nên giảm mất 2 cân. mà người mình bị giảm cân là mặt bị gầy. anh ấy lại nghĩ mình ắc bệnh gì nên nói mình đưa nước tiểu cho anh ấy đi xét nghiệm xem sao. mình đưa nước tiểu cho anh đi xét nghiệm. mà ai ngờ thấy anh ấy gọi cho mình thì bảo là kết quả nước tiểu của em dương tính với MA TÚY TỔNG HỢP. mình quá bất ngờ và bẽ bàng khi anh nói như thế. mình hôm sau đi xét nghiệm lại thì kết quả là âm tính. anh ấy xúc phạm mình. nói này nói nọ mình. và anh ấy nói không muốn tiếp tục nữa. mình cũng chia tay anh ấy hơn 1 tháng rồi. anh ấy đã gọi điện cho mình khóc lóc và nói mình ăn chơi sa đọa. nói chung là mình tức điên lên. mình đồng ý chia tay. mình biết anh ấy vẫn còn yêu mình nhưng giờ trong đầu anh ấy luôn nghĩ là mình phản bội anh ấy chơi nhở này nọ. mình phải làm sao đây?????????????????????giúp mình với
(Xem thêm)

toiloi123

nếu ban tự tin là mình không như vậy . hãy rủ anh ấy cùng đi xét nghiệm và cùng anh ấy lấy kết quả...
Mình và anh ấy học chung cùng trường đại học, tụi mình biết nhau cũng lâu nhưng mới yêu nhau được 5 tháng. Tốt nghiệp đại học, mình về quê, quê mình ở Hưng Yên còn anh ý ở Hà Nội, vì theo nguyện vọng của gia đình lên mình về quê sinh sống và làm viêc, đã nhiều lần đấu tranh với bố mẹ để được lên Hà Nội làm cho gần người yêu, nhưng với tư tưởng lạc hậu của bố mẹ mình là muốn mình lấy chồng gần lên ko cho mình đi làm xa, còn bắt mình và anh ấy chia tay. Từ ngày mình về quê, tụi mình ít gặp nhau lắm, thi thoảng tháng gặp 1 lần, vì đường xá xa xôi cộng thêm công việc bận dộn. Thời gian tui mình nói chuyện với nhau cũng ít dần đi. Và rồi cái ngày đó cũng tới, anh ý pảo vì khoảng cách quá xa lại vì gia đình ko đồng ý lên cảm giác gần bên mình anh ý ít dần. Mình buồn lắm, nào mình có muốn vậy đâu, bên tình bên nghĩa mình biết phải làm sao, mình còn yêu anh ý nghiều lắm, chúng mình ko thể buông tay nhau dễ dàng như vậy được, ai tư vấn giúp mình với giờ mình phải làm gì bây giờ, thiếu anh ý mình biết phải làm sao?
(Xem thêm)
Hôm nay tớ vào blog của cậu. Tớ đã vô cùng bất ngờ khi biết rằng những trang blog đó của cậu chỉ giành cho 1 mình cô ấy và tớ hiểu cậu yêu cô ấy nhiều như thế nào. Cậu biết không tớ đã cố kìm nén nhưng nước mắt tớ đã tuôn rơi tự bao giờ.. Tim tớ như thắt lại, lòng tớ đau đớn đến tái tê khi nhận ra từ trước đến giờ mình đã thật là ngốc nghếch khi vẫn lầm tưởng rằng cậu còn yêu tớ, còn tình cảm với tớ...Tớ buồn lắm. Từ trước tới giờ tớ vẫn nghĩ tình yêu giữa cậu và cô ấy chỉ là giả dối, là sự rung động nhất thời... nhưng không - đó là tình yêu thực sự. Theo đúng cái nghĩa của nó: Yêu và được yêu! Cậu và và cô ấy đã có những kỉ niệm đẹp bên nhau...và tớ biết cậu đang thực sự hạnh phúc…Còn tớ, vẫn chỉ là một cô bé ngốc, lúc nào cũng nghĩ về cậu, nhớ về cậu. Tớ luôn sống trong cái vỏ bọc của quá khứ, luôn hi vọng một ngày tình yêu của tớ sẽ được đáp lại… Có lẽ tớ đã quá lầm tưởng, tớ đã quá ngộ nhận. Cậu và cô ấy đâu dễ dàng từ bỏ tình yêu đó. Một năm_một khoảng thời gian đủ để cho cậu quên đi hình ảnh của tớ, đủ để cho con tim cậu xác định được tình yêu đích thực cho mình. Tớ chẳng phải là cô gái xinh đẹp, giỏi giang gì để có thể xao xuyến thêm một lần nữa... nhưng cậu biết không tình yêu của tớ dành cho cậu rất chân thành và sâu sắc lắm. Tớ không thể quên đi hình bóng của cậu...và cũng không thể nói ra những suy nghĩ của tớ bởi trong mắt cậu tớ vẫn chỉ là trẻ con mà thôi!!! Có lẽ tớ đã quá lầm tưởng, tớ đã quá ngộ nhận (Ảnh minh họa) Mối tình đầu, với tớ nó chẳng có mở đầu và cũng chẳng biết đến bao giờ nó mới có kết thúc? Tớ luôn sống trong niềm hi vọng nhỏ nhoi, mong manh và dễ vỡ... cũng như trái tim của tớ đang từng ngày bị ăn mòn, vỡ vụn vì cậu. Tớ phải làm sao khi biết mình giờ đã chỉ là yêu đơn phương....theo đúng cái nghĩa của nó.."Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ 1 nơi rất xa bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó ... Có lúc lại tự lừa dối mình tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình.Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn ... 1 câu hỏi quan tâm ... 1 vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống. Có lẽ mọi thứ trong đầu tớ giờ đang quay cuồng và tớ không thể xác định được tương lai của mình nữa. Tớ không thể, tớ cần ai đó tìm ra cho mình một lối thoát, để không đi trên con đường của cậu nữa. Lúc này đây tớ có thể mường tượng ra sự cô đơn tội nghiệp của mình: Khi mà cậu và cô ấy nắm tay nhau đi trên một con đường trải đầy hoa và gió... còn tớ thì chỉ là người đi sau,theo gót chân của cậu, cố gắng bám víu vào cái gì đấy để trông chờ mong mỏi rồi một ngày cậu quay lại nhìn tớ....và nắm tay tớ. Mối tình đầu, với tớ nó chẳng có mở đầu và cũng chẳng biết đến bao giờ nó mới có kết thúc? (Ảnh minh họa) Tớ sẽ phải ra đi, phải tìm cho mình một lối rẽ, một con đường đi cho riêng tớ. Tớ phải tự tìm lấy hạnh phúc cho mình và đây sẽ là lần cuối tớ viết về cậu. Tớ đã viết về cậu nhiều lắm rồi, cả trong nhật kí, trên blog... Tớ đã giành cả một trang blog riêng để viết về cậu nhưng cậu thì chỉ viết về cô ấy. Blog của cậu chàn ngập ảnh của cậu và cô ấy, màu sắc của hạnh phúc, của lung linh huyền ảo....còn blog của tớ là những trang trải đầy nước mắt......nước mắt của tớ....tớ đã khóc rất nhiều....Tớ không thể đếm hết những đêm dài tớ nghĩ về cậu, khóc vì cậu...nhưng dù tớ có khóc hoài, nghĩ mãi thì cũng chỉ mình tớ cảm nhận và chịu đựng....Có lẽ tớ là con người có sức chịu đựng thật là tốt khi mà hàng ngày,hàng giờ luôn nghĩ vầ cậu và dằn vặt con tim mình. Tớ chẳng bao giờ tìm được điều gì đấy gọi là hạnh phúc trong tình yêu của tớ giành cho cậu. Yêu một người đâu phải là cái tội đâu nhưng tớ đã không thể ngờ rằng tình yêu lại đau khổ đến như thế....Bạn bè ai cũng có người yêu hết rồi chỉ có mỗi tớ là cô đơn thôi. Có lẽ đến giờ phút này tớ sẽ không bao giờ tìm cho mình cái phao ngộ nhận nữa, tớ sẽ tự mình ra đi,không dằn vặt con tim mình nữa,không khóc vì cậu nữa. Có lẽ tớ cần phải kết thúc cho cái cuộc tình ngốc nghếch của mình...Nhưng có một điều tớ vẫn luôn muốn nói với cậu: "Đừng dễ dàng yêu để rồi phải hối hận...nhưng đừng hối hận khi đã nhận lời yêu..."Chúc cậu hạnh phúc bên người cậu yêu nhé!!! Đã nhiều lúc mình tự nhủ đó sẽ là lần cuối mình viết về cậu ấy,mình sẽ quên đi ,ko khóc,ko nghĩ về cậu ấy nữa..nhưng...thực sự thì mình ko thể..Mình muốn yêu một ai đó để quên đi cậu ấy đi..nhưng mình đã ko làm được.Các bạn hãy cho mình lời khuyên nhé!Thanks mọi người nhiều!!!
(Xem thêm)

truong kim nhan

Quên di 1 nguoi s khó thế nhỉ..muốn wên lăm nhưng mà s ho luôn hiện lên trong tâm trí mình..
Xin hỏi cả nhà là trong thời gian mang thai có cần phải kiêng chuyện vợ chồng không? Vì mình sợ ảnh hưởng đến bé.

Nick Clone

Không cần kiêng đâu bạn, chỉ cần quan hệ nhẹ nhàng là được rồi :D
Mình là nam, sống 1 mình, bạn gái mình bằng tuổi, người hà nội, yêu nhau được gần 1 năm. Nói chung tình yêu của bọn mình rất êm đẹp cho đến lúc chuyện ấy xảy ra. Bạn gái mình là người khá chủ động, thường xuyên sang nhà mình chơi, thậm chí ngủ lại qua đêm, bọn mình cũng có vài lần thân mật nhưng chưa có chuyện gì. Cho đến 1 hôm chuyện gì đến cũng phải đến. Bọn mình đã qhtd. Lúc qh xong, mình và bạn gái đi xem phim, thấy cô ấy rất vui vẻ, nói chuyện cũng cởi mở hơn, cảm giác như bọn mình không còn khoảng cách vậy, nhưng tối hôm đó về cô ấy nói chia tay mình, bảo rằng cô ấy ko muốn quan hệ trước hôn nhân, đã quan hệ 1 lần rồi sẽ có những lần sau, hơn nữa cô ấy ko muốn có bất kì hậu quả nào và ko tin tưởng bất cứ biện pháp an toàn nào, tốt nhất là đừng làm gì cả. Sau lần gay gắt ấy, mình cũng khá rụt rè khi chạm vào người cô ấy, tuy nhiên cô ấy vẫn hay sang nhà mình chơi và ngủ lại. Bẵng đi 1 2 tháng, bọn mình lại có sự thân mật nhất định, và lại có qhtd. Tuy nhiên do lần trước cô ấy khá gay gắt nên mình ko làm tới luôn mà dò xét thái độ của cô ấy, thấy cô ấy cũng hợp tác, thậm chí còn chỉ dẫn làm sao để cả 2 thấy vui vẻ (mình và cô ấy đều là người đầu tiên của nhau, nên ko có kinh nghiệm). Sáng hôm sau mình đi làm, cô ấy còn dậy chào tạm biệt mình, rồi còn đợi mình đi làm về rồi cũng ăn cơm, nói chung mình có cảm giác như cô ấy là vợ mình vậy. Mình nghĩ là cô ấy đã có suy nghĩ thoáng hơn về chuyện td trc hôn nhân, và mình cũng muốn giữ gìn cho cô ấy nên lúc nào cũng có biện pháp bảo vệ. Nhưng rốt cục, vài ngày sau mình lại bị cô ấy trì chiết, vì ko giữ lời hứa, vì cứ cố tình lạm dụng cô ấy. Quả thực mình rất ngạc nhiên và khó xử giữa lời nói và hành động của cô ấy. Minh đã hỏi thẳng, tại sao ko muốn cho mà cứ đồng ý, tại sao không từ chối, thì nhận được câu trả lời là "em muốn chiều anh thôi, chứ em chẳng thích thú gì, em không thích và không muốn qhtd trc hôn nhân, từ giờ không hôn không ở gần nhau, không động vào người nhau nữa". Sau lần cãi nhau ấy, bọn mình cũng có giận dỗi khoảng 1 tuần, mình nói mình sẽ về quê 1 thời gian, để cả 2 suy nghĩ. Cô ấy bảo trc khi về gặp nhau đã. Và cô ấy lại sang nhà mình. Bọn mình do mới cãi nhau nên chỉ nằm cạnh nhau ôm nhau ngủ, nhưng rốt cục vẫn ko chống lại được sức hấp dẫn của nhau. Lại là qhtd, lại là thái độ vui vẻ sau ân ái, lại là những câu nói hứa hẹn, nửa hờn nửa dỗi "anh đừng đi lâu quá, sớm lên đây với em" Và cái kết chẳng khác mấy so với những lần trước, chỉ là ko cãi nhau nữa mà bắt đầu chuyển sang giọng mỉa mai "đàn ông các anh chỉ thế thôi đúng ko", rồi "chỉ thế là giỏi", rồi bóng gió vu vơ "sau này ai sẽ lấy đứa chơi bời như mình đây". Quả thực đây như 1 sự tra tấn tinh thần vậy, minh cảm thấy minh và cô ấy hiện giờ đang có 1 bức từng vô hình ngăn cách, là sự đề phòng của cô ấy, là không thể vui vẻ thoải mái khi bên nhau. Và điều làm mình khó hiểu nhất, chính là thái độ và hành động của cô ấy, khác nhau 1 trời 1 vực. Có lần mình đã đề nghị thẳng chỉ nên gặp nhau ngoài đường thôi thì cô ấy dỗi. Mình cảm thấy mỗi khi qh, cô ấy cũng có cảm xúc, bên nhau như 1 cô vợ hiền vậy, nhưng chỉ sau chuyện ấy 1 2 ngày, là suy nghĩ tiêu cực lại đến. Có ai giúp mình giải thích được tại sao cô ấy lại như thế không? Và bây giờ mình nên làm gì để níu giữ mối quan hệ này, mình rất yêu cô ấy.
(Xem thêm)
One a day prenatal dha thuốc bổ dành cho bà bầu đã có mẹ nào uống chưa ạ? Chuyện là như này các mẹ à . E mới lập g.đ 3 tháng, m ấy hôm thấy trong người khác khác , hnay e đi khám thì bác sỹ bảo e có tin vui . Mừng quá cơ các mẹ à , bác sỹ khuyên trong giai đoạn này cần bổ xung nhiều thực phẩm & thuốc bổ dầu vitamin để tốt cho thai nhi, bác sỹ khê khuyên e uống One A Day Prenatal của Mỹ. E có tìm hiểu trên mạng thì thấy các mẹ đều khen rất tốt , mẹ nào cho e biết mua ở đâu để tin tưởng nhỉ?
(Xem thêm)

Trần Bảo Ngân

Chào bạn. Mình chuyên cung cấp sản phẩm One A Day, chính hãng từ Mỹ. Sản phẩm có nguồn gốc rõ ràng...
Tôi đang theo đuổi 1 người. Dựa trên những gì quan sát và cảm nhận được, tôi có thể chắc rằng cô ấy có tình cảm với mình. Tuy nhiên, không hiểu vì ngại ngùng hay sao mà khi nói chuyện vs nhau, cô ấy không nhiệt tình. Nhắn tin thì rất ít khi tự mình khơi gợi chủ đề mới.... Ai hiểu về tâm lý con gái xin giải thích cho tôi như vậy là sao, xin cám ơn!
(Xem thêm)

Do Xuan Truong

Dễ thôi bạn ơi, đứng trước mặt và hỏi: "Mình thích bạn, thế bạn có thích mình không?" vậy là xong...
Tôi và em là mối tình đầu của nhau chúng tôi cùng học chung một lớp thời cấp 3, khi đó cả hai cùng quyết tâm thì cùng trường đại hoc và thật may mắn điều mà tôi và em mong muốn đã trở thành hiện thực, khỏi phải nói tôi và em hạnh phúc đến như nào. Khi học cùng trường đại hoc chúng tôi với có cơ hội bên nhau tôi và em với biết thê nào là nụ hôn đầu đời, tôi với được biết thế nào là con gái và chẳng còn suy nghĩ gì nữa tôi và em đều sẽ xác định lấy nhau nên quyết định “góp gạo thổi cơm chung”. Tình yêu của tôi và vẫn cứ đẹp như thế suốt 4 năm đại học, khi ra trường được 1 năm cả hai chung tôi đều cố gắng đi tìm việc nhưng công việc đều không được như mong muốn. Chúng đi làm nhưng công việc chỉ để đủ nuôi sống bản thân. Rồi gia đình em cũng giục chuyện cưới xin. Mâu thuẫn của chung tôi xảy ra từ đó tôi và em thường xuyên cãi nhau hơn.Khi đó tôi cũng rất muốn cưới em nhưng tôi muốn em chờ thêm thời gian nữa để tôi ôn định công việc, vì gia đình em cũng thuộc lại khá giả, tính em lại tiểu thư, nên tôi không muôn em lấy tôi phải khổ và tôi không muốn sau này phải phụ thuộc kinh tế gia đình em và đó cũng là ý nguyện của bố mẹ tôi. Trong thời gian đó em phải vào Sài Gòn để chăm bố đi chữa bênh và đồng thời e cũng đi tìm việc làm, suốt thời gian xa nhau chúng tôi không tìm được tiêng nói chung, chúng tôi chia tay và 2 tháng sau em yêu người khác. Sau đó em về quê ăn tết, tôi và em găp nhau vì tôi còn quá yêu và hình như em vẫn còn yêu tôi, và tôi nghĩ e yêu người kia chỉ vì áp lực gia đình nên tôi đã xin em quay lại, gia đình em cũng gọi cho tôi đến để nói chuyện và cho hai đứa quay lại. Tôi cũng dẫn em lên nhà nói chuyện với bố mẹ tôi là sẽ xác định sẽ lấy em, trước đó thời gian chúng tôi yêu nhau (nhà em với nhà tôi gần nhau) tôi cũng thường xuyên dẫn em lên nhà chơi, ban đầu thì bố mẹ tôi không ưng em vì em đang còn nhiều điều thiếu xót, tính mẹ tôi lại thẳng tính nên không bằng lòng em ra mặt khiến em bất mãn chán nản và không muốn gần gũi gia đình tôi. Nhưng thấy tôi yêu em cộng với việc tôi thuyết phuc và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đồng ý. Cuộc nói chuyện giữa chúng tôi và gia đình thành công bằng việc bố mẹ sẽ cho tôi và em cưới vào năm sau. Cứ tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm đẹp từ đây nhưng không như tôi nghĩ, khi em trở lại vào Sài Gòn để thu xếp công việc để trở về. Em đã lừa dối tôi thường xuyên nhắn tin với một ông anh của tôi ở cùng quê đang làm việc trong đó, tôi biết được vì tôi có pass fb của em (em không biết điều đó). Tôi vẫn tỏ ra bình thường để xem em như nào, nhưng tôi không thể chịu nổi khi em đi sinh nhật anh ta ở VT và còn ở lại qua đêm ở đó. Tôi không chấp nhận được điều này và tôi quyết định chia tay. Ngày em trở về em năn nỉ tôi bỏ qua, tình yêu của tôi dành cho em không thẳng nổi lý trí nên tôi chấp nhận yêu em nhưng trong tư tương tôi hoàn toàn thất vọng về em. Chúng tôi vân thuê nhà sống cùng nhau nhưng em lại đâu vào đấy em luôn dằn vặt tôi (phần vì tôi không ổn đinh, phần vì trước đây gia đình tôi phản đối em) và chúng tôi thường xuyên cãi vã, tôi cảm nhận thấy tình cảm em không còn như trước nữa và cuối cùng em nói thẳng tưng với tôi là không xác định với tôi nữa. Em nói chỉ sống với tôi đên Tết sẽ chia tay, em như thê tôi cũng đành ngậm ngùi chấp nhận. Đúng như những gì em nói Tết em về chúng tôi không gặp nhau nữa, và chỉ 4 ngày sau tôi được biết em đã nhận lời yêu người khác tôi mặc cho tôi xin em quay lại vì nghĩ em vẫn còn yêu tôi, nghĩ chỉ vì áp lực gia đình em với làm thế. Về sau này tôi với biết thời gian tôi và em chung sống, trong lúc tôi đi làm e thường xuyên liên lạc với anh ta. Th ời gian em y êu ng ư ời n ày ch ỉ ch ưa đ ầy 1 th áng. giờ em đã ăn hỏi và định ngày cưới, hiện tại tôi đang chìm trong đau khổ, ấm ức... không biết chia sẻ cùng ai nên viết vài dòng tâm sự để mong vơi đi nỗi buồn.
(Xem thêm)

Do Xuan Truong

không có gì là không quên được cả, cố lên bạn nhé
Tôi có nên tiếp tục hay không khi biết người tôi đang đã có người yêu. và tôi yêu cô ấy rất nhìu. liệu có nên từ bỏ hay tiếp tục hả mọi người ?

Do Xuan Truong

Mạnh mẽ lên bạn, đánh đồn có địch mới vui chứ
Câu chuyện thật dài nên mình hỏi ngắn gọn. Tính từ lúc xảy ra chuyện thì mình và cô ấy yêu nhau cũng gần 3 năm nhưng chưa đi wa giới hạn, ở 2 tp kề nhau nên cũng ko gặp thường xuyên.1 hôm tụi mình đi đám cưới về do khya nên cô ấy ở lại ngủ ở phòng mình,đêm đó do đkiện ko cho phép nên mình ko quan hệ chỉ oral sex thôi, trước giờ tụi mình vẫn hay làm vậy.Đến khoảng 2 tháng sau cô ấy có cảm nắng a bảo vệ cùng cty và có 1 đêm cô ấy và ng bve đó đã ngủ với nhau,sáng mình xuống nhà thì thấy ng cô ấy bầm nhiều chỗ ko biết cô ấy tự ngyện hay bị ép. cô ấy nói đã mất cái ngàn vàng nên ko xứng với mình nên nói chia tay mình và ít lâu sau cô ấy đồng ý làm ng yêu ng bve đó được 5 tháng. lúc sau mình tha thứ thì cô ấy lại quay về với mình. Tuy bây giờ mình bỏ qua hết cho cô ấy nhưng nhiều khi mình lại thấy tim đau nhói khi nghĩ về cảnh 2 người đó bên nhau, mình và cô ấy cũng đã có quan hệ với nhau rồi. Mình nửa muốn quay lại nửa muốn không, cái muốn không lớn nhất là mình bị cướp người yêu, bị phản bội và giờ chỉ là thằng đi đổ vỏ cho người khác.... Mình có cấm cô ấy liên lạc với ng bve đó nhưng lúc đầu cô ấy nói chỉ là bạn, nhưng sau này cô ấy đã chấm dứt, xóa số ĐT,và cô ấy rất hối hận. Có phải đêm đó mình ko quan hệ nên cô ấy theo thằng khác? Liệu ngựa có quen đường cũ ko? Và mình có nên cưới cô gái này ko các bạn? Xin cho mình lời khuyên.Thanks you.
(Xem thêm)

Trần Thị Hoài Thương

đọc bạn tâm sự mình nghĩ chuyên trinh tiết không nói lên tính tình của phụ nữ. quan trọng là bạn...
Hôm qua là một ngày vô cùng trọng đại. Đó là lần đầu tiên tôi làm chuyện "ấy".................. Mình chưa hề có tí kinh nghiệm gì trong chuyện này cả nên trong lòng cảm thấy hồi hộp và lo lắng... Nhưng mà nghe người ta bảo là làm chuyện này sung sướng lắm, hứng khởi lắm, sướng tê hết cả người nên mình cũng thấy hứng khởi, chỉ muốn lao đến làm chuyện đó ngay. Làm được chuyện "ấy" rồi mình sẽ chính thức trở thành người lớn!!! Được những người lớn kể về chuyện họ làm chuyện ấy mà mình muốn tan thành một đống nước. Mình đã chuẩn bị rất kỹ cho lần đầu tiên này vì sự kiện này thật quan trọng đối với cuộc đời mình. Để đến được chốn hành sự thì tôi phải chuẩn bị cho tươm tất, thơm tho. Tôi mặc underwear đen kiểu cổ điển có cách điệu với những họa tiết như hình mặt trời bên góc phải,hình mặt trăng bên góc trái và chính giữ bên dưới là hình chiếc lá tươi. Nó có chất liệu 100% cotton,nghe mọi người nói là chất liệu này co dãn và hút ẩm tốt. Tôi còn nhỏ, chưa đủ tuổi, đầu óc có mỗi một mẩu tri thức nên ko hiểu được bản chất của hai việc này có gì quan trọng đối với hoạt động của mỗi con người, có ai thông thái giải thích dùm cái. --------------------------------------- Phủ bên ngoài chiếc jbuzz đen là chiếc quần ngố thoáng mát cũng màu đen rách tua dua ngang đùi. Ý nghĩa của chiếc quần này là sự thể hiện một phần cá tính của tôi - sự giản dị từ phía bên ngoài. Áo cũng là một phần khá quan trọng. Áo vẫn luôn đứng thứ hai về sự thu hút con mắt của mọi người, chỉ đứng sau cái quần. Điều đó là hiển nhiên và là quy luật muôn đời vì trong thực tiễn đời sống cái áo chỉ có chức năng che lấp những thứ quá giản dị so với cái quần. Tôi mặc một chiếc áo pull có in hình đầu lâu xương chéo trước bụng, nó hoàn toàn ko có ý nghĩa gì đối với tôi cả nhưng có ý nghĩa sâu sắc với các cột điện cao thế trên toàn quốc. Tôi vuốt keo romano và cũng xịt nước hoa lọai này luôn. Thật tình đa phần mọi người đều thích mùi romano nhưng tôi thì thích mùi keo Double Rich cơ, nhưng hôm nay làm chuyện “ấy” nên tôi muốn chiều theo số đông. Tôi bắt đầu xuất phát để đi làm chuyện “ấy”.Trong túi tôi đã có sẵn một thứ vô cùng quan trọng để hoạt động “ấy” của tôi có thể diễn ra trôi chảy và toàn vẹn … Diễn biến tâm lý của nhân vật “tôi” lúc ấy là sự trỗi dậy đa chiều của cảm xúc… Năm nay tôi đã 20 tuổi rồi mà chưa một lần được làm chuyện “ấy”… Tôi cũng chưa rõ lắm sẽ phải làm chuyện “ấy” thế nào, phải đút đút gì đó ra sao hay có phải làm gì trước khi đút không… Nếu làm ko đúng thì sao, ngại thật… Nhưng mà nghe mọi người nói cũng đơn giản thôi nên cũng có yên tâm phần nào… Rồi sẽ được sung sướng lắm, dù chưa rõ là sẽ sung sướng chỗ nào nhưng cũng thấy lòng trào dâng sự náo nức. Và cuối cùng thì tôi cũng đã đến… Và cuối cùng tôi đã đến nơi tôi sẽ được đút Và cuối cùng tôi đã đến được nơi tôi sẽ được đút và trở thành người lớn Sau một lúc khởi động và làm những thao tác căn bản để chuẩn bị làm người lớn… Đối phương đã sẵn sàng ở đó chờ tôi đút. Người tôi nóng ran, mồ hôi bắt đầu chảy lăn tăn trên từng thớ thịt trên khắp cơ thể, tôi cầm cái “ấy” và chuẩn bị đút. Cái “ấy” của tôi chỉ còn cách lỗ 10 centimét… chỉ 10 centimét nữa thôi tôi sẽ thành người lớn…. Tôi nhắm mắt, nín thở, cầm cái “ấy” xông thẳng vào cái lỗ… 9 centimét …. 8 centimét…….. 7 centimét………… ......................... ............................... 3 centimét….. 2 centimét …… 1 centimét……… ……..................... Xoạpzzzz!!! …................... ………………………....................... ............................. Cái ấy của tôi đã nằm gọn trong lỗ… Tôi nhắm mắt lại, một sự sung sướng trào dâng trên toàn cơ thể… … Và tôi đã thành người lớn…. ………....... ………… ………….. Sướng! ……………………….. Tôi đút 1 cái, sướng tê người! …. Rồi đút cái thứ 2, không thể kìm nổi sự sung sướng lại nữa! ... Đút cái thứ 3, xúc cảm trào đang tột đỉnh! Vậy là tôi đã đút được những lá phiếu của mình vào lỗ của hòm bỏ phiếu… Tôi đi bỏ phiếu cho cả bố và mẹ tôi, tổng cộng đút 3 cái phiếu… Chà, cái cảm giác này thật là sung sướng quá, tôi đã hoàn thành được trách nhiệm và nghĩa vụ của một người công dân là đi bỏ phiếu bầu cử quốc hội. Tôi cũng đã thành người lớn rồi các bạn ạ… Đó là chuyện về ngày bầu cử quốc hội trong sáng và thánh thiện của tôi ...
(Xem thêm)
em muốn đi du học nhưng bạn trai em không cho đi.anh ấy bảo nếu em đi thì sẽ chia tay.em thật sư không muốn chia tay em vẫn còn yêu anh ấy lắm.hic em phải làm sao bây giờ em đang rất bối rối không biết có nên đi hay không nữa.xin anh chị cho em lời khuyên với ạ.
(Xem thêm)

Nguyễn Hoang

Từ năm 2008 rùi nhỉ . nếu ng đó iu bạn chắc chắn để bạn đi thôi . vì mình hiểu lắm cái cảm giác iu...
Truyện hơi dài... Viết khi tác giả hơi buồn bã... Nếu như tình yêu là một bông hoa... thì hãy cho nó được ở trên cây, nơi mà nó thuộc về ấy... chứ đừng lấy tay bẻ gãy nhành hoa ấy... :) Lấy hoa héo rũ để nó chết vậy, có ác và phí quá không? ...... _____....... Người ta nói, con gái cung Cự Giải sống rất tình cảm. Em xem trên “Mật ngữ 12 chòm sao”, thấy Cự Giải cứ thiệt thòi hoài, với biết bao suy nghĩ và thói quen hay hoảng loạn. Thế nên, yêu anh em cứ mãi thiệt thòi. Không phải vì ai yêu ai nhiều hơn, mà bởi vì em là con cua... ngang như cua, nên luôn thua trong cuộc đua tình ái. Nếu cho em được chọn, em sẽ chọn được sinh vào một cung hoàng đạo khác. Mạnh mẽ hơn, bớt đi cái vẻ yếu mềm quen thuộc, giảm đi thật nhiều những ý tưởng khùng điên trong tình yêu em dành cho ai đó. Anh là Ma kết. Nghe đã thấy khô cứng, ít ngọt ngào. Người ta vẫn bảo, Cự Giải và Ma kết không thể ở bên nhau… Sài Gòn mùa này, mưa rơi nhiều khó tả. Những cơn mưa cứ rả rich hoài, khiến cho đường phố không còn bình yên được nữa. À mà, Sài Gòn thì có bao giờ bình yên? Bởi dù mưa hay nắng, người với người vẫn đảo điên lướt đi như là một chu kỳ sống, không ngừng, người ta không dừng được… Giống như anh… anh không dừng được… không ngừng được việc làm tổn thương em… …………………… Chúng tôi sống trong một căn hộ nằm trên tầng gần như cao nhất của tòa chung cư phía Nam thành phố. Bà thầy bói nói, căn nhà này không hợp với tôi. Bởi với bổn mạng này, hướng Đông mới thuận, còn căn hộ này lại nằm ở hướng Tây. Ban đầu, tôi cũng thấy lo lắng. Bà ấy nói phải, bởi từ ngày chúng tôi về đây, vui vẻ thì ít mà phiền muộn thì nhiều… Song, biết làm sao được. Một căn hộ chung cư tốt như vậy, giá rẻ như thế này, kiếm đâu ra trong thời buổi cuồng quay bão giá Tôi cũng ậm ừ xuề xòa cho qua, thà làm quen với muộn phiền còn hơn phát điên vì tài chính. Âu cũng là cái số. Cái số tôi nó khổ như vậy đó. Ngay cả người yêu tôi bây giờ, cũng đau có hợp lắm với tôi? Anh ấy thì mạng Hỏa. Tôi mạng Mộc. Cây ở bên lửa, nhờ cây đốt, lửa sẽ cháy to chạy to còn cây thì … cháy trụi. Mối quan hệ của chúng tôi bây giờ y chang như vậy. Anh thiêu đốt tôi như lửa lớn ăn hiếp tro tàn… Làm cho tôi hoang mang nhưng vẫn cố công nín nhịn. Nhìn người yêu mình mỗi đêm về say xỉn, tôi chỉ biết thở dài. Anh ấy thì lại vẫn cái điệp khúc cũ mỗi khi tỉnh dậy: - Anh xin lỗi… Cái câu xin lỗi được lặp lại không biết bao nhiêu lần, nó cũng như số vết tím trên thân thể thôi mỗi lần anh không tỉnh táo… chỉ thêm mà không bớt… - Lần nào anh cũng xin lỗi. Nếu xin lỗi chỉ để lặp lại thôi, thì em chẳng cần… Không đợi tôi nói dứt câu, anh ôm lấy tôi… rồi xuýt xoa… - Anh biết anh sai rồi… Hôm qua, anh có làm gì em không? Tôi trút một hơi thở nhẹ nhàng. Bởi vì anh ấy chẳng bao giờ cố tình làm như vậy, chẳng bao giờ cô ý để lại trên tôi một vết sẹo nào… Nên xem như… sự vô tình là không có… - Không, anh chẳng làm gì em cả… Nhưng mà… anh nôn ói đầy nhà đó… Em phải dọn dẹp… Em mệt… Em ghét anh… Tức anh… Tôi “mắng yêu” anh như vậy, để mọi chuyện qua đi như thế. Những lúc tỉnh táo, anh rất đỗi ngọt ngào. Nhưng chẳng hiểu sao…. Thời gian này… tỉnh táo… chẳng được là bao… Ngày nào anh cũng say. Có vài hôm, anh dắt bạn về nhà, đập đá tới mấy bữa. Những lúc như thế, tôi lủi thủi ở "phòng trong", chẳng dám làm phiền… Anh cứ chơi bời liên miên, nhiều khi tôi cũng tủi thân, bất lực. Nhưng thực trong thâm tâm, tôi biết, anh ấy rất yêu mình. Anh ấy yêu tôi hơn mọi thứ trên đời… Bởi… Mọi thứ trên đời chính là thứ đã chứng minh điều đó... Phải tin anh... vẫn còn... rất yêu mình... Hơn nữa, tôi không thể nào ngăn cản anh. Tôi chấp nhận người yêu mình vì tôi yêu anh ấy. Tôi sẽ yêu cả thói hư tật xấu, cả việc anh ấy làm tôi buồn. Bạn đã từng yêu ai đến độ, giấu cả nỗi khổ của mình, cất đi nỗi đau của mình, chỉ cần người ấy ko nhìn thấy, hạnh phúc vẫn còn đây.... Tôi yêu mọi thứ là anh ấy, thuộc về anh ấy. Ngốc như vậy. Chỉ cần như vậy. ………………………… Cha mẹ anh ấy đều phản đối chuyện chúng tôi quen biết nhau, chứ đừng nói tới yêu đương hò hẹn, hay sống chung thì càng quá kinh khủng với họ. Người ta vẫn bảo rằng, con gái làm trong quán bar, vốn dĩ là những đứa chả ra gì. Tôi đã có một thời gian khá dài “chả ra gì” như thế, hơn nữa… lại từ rất sớm. Mười bảy, mười tám tuổi tôi đã đi làm thêm vào những buổi tối tại các vũ trường. Công việc chủ yếu là tiếp thị rượu bia hay thuốc lá. Những PG như chúng tôi phải mặc váy ngắn, đi tất lưới và áo hở càng nhiều ngực càng tốt. Mấy gã đàn ông đến vũ trường dù tốt thế nào cũng vẫn sẽ xem thường người như chúng tôi. Bọn chúng đôi khi cợt nhả, cười đùa. Lắm lúc sờ soạng lung tung. Đôi khi còn ngang nhiên chọc phá, cắn vào tay, vào má… Mà tôi vẫn phải cười… Bởi nếu chỉ cần phản ứng hơi mạnh một chút thôi, sẽ bị đuổi ngay lập tức. Anh chẳng phải một anh hùng, giải cứu tôi khi bị mấy thằng dở hơi nơi vũ trường làm nhục… Chúng tôi quen nhau trong một chuyến đi từ thiện. Khi ấy, công ty của bố anh đang giúp đỡ nhóm tình nguyện mà tôi tham gia trao quà cho một làng trẻ mồ côi ở ngoại thành. Lúc đầu, tôi không có ấn tượng mấy với anh. Trông cũng cao ráo, chỉ thế thôi… ấn tượng nhỏ. Anh có đẹp đến thế nào, thì anh cũng là đàn ông. Đám con trai ăn chơi nơi vũ trường mà tôi làm việc suốt hơn 2 năm nay, đã phần nào làm lem luốc hình ảnh một người đàn ông hoàn hảo trong mắt tôi rồi. Đẹp đẽ thế nào, cũng chẳng làm sao mà tốt được? ……………………. Chúng tôi gặp lại nhau lần thứ hai là ở trong club mà tôi làm việc. Đó là một club chơi nhạc Hiphop khá nổi tiếng. Tôi ngượng tím mặt khi bị anh nhận ra, cũng vào mùa hè năm đó. Anh đến club cùng bạn gái. Chẳng hiểu sao hình ảnh cô ấy cứ va đập trong mắt tôi như một điều gì đó chẳng mấy hay. Họ ôm hôn nhau nhiệt tình chốn đông người. Tôi mải mê quan sát tới nỗi nhìn rõ từng chi tiết trong ánh đèn nhập nhoạng chẳng rõ ràng. Tôi thấy anh đưa tay qua từng lớp váy, còn cô ấy thì cười với ánh mắt ra lả lướt đa tình. Tự nhiên, hai môi tôi cứ cắn chặt vào nhau. Cảm giác khó chịu và có cái gì đau đáu lắm Hôm đó, tôi đứng nhìn anh và cô gái ấy mãi. Chắc mẩm rằng, họ quá sức yêu nhau đủ để quá ngọt ngào mà không hề e dè hay ái ngại những ánh mắt… vô hại như tôi. Tôi còn nhớ rõ ngày hôm ấy là vào tháng bảy năm ngoái. Trời mưa rất to và club rất đông… Bạn gái anh khi đó đã bỏ ra ngoài và đi về phía nhà vệ sinh. Khu vệ sinh Nam – Nữ nằm đối diện nhau, hở một khoảng trống khá rộng và không sáng sủa lắm. Khi tôi đi vào, tình cờ nhìn thấy trong đám lờ mờ ấy, bạn gái anh đang gác một chân lên người một người đàn ông. Anh ta đứng, cô ấy gác chân lên anh ta, chân còn lại luồn qua háng người này. Họ hôn nhau đắm đuối. Tôi bỗng dưng cảm thấy tận cùng tức giận. Hai môi cắn chặt vào nhau… Tôi bỏ ra ngoài. Thật tai hại khi cái việc làm tôi tức, và nhức mắt lại chẳng phải việc của tôi… Lúc tôi bước ra, thì cũng là lúc mà… anh bước vào… Nhìn thấy anh, tôi buột miệng hoảng hốt: - Anh… Anh kia… Anh đừng có vào! Anh lướt ánh nhìn qua tôi như đang xem xét một kẻ điên, hơi khững người lại, rồi anh cười: - Cô sao vậy? – Nói rồi, anh vẫn tiếp tục đi về phía toilet Tiếng nhạc rất lớn, làm tôi cũng mất bình tĩnh và sợ hãi theo. Tôi vội vã bám theo kéo anh lại: - Tôi bảo anh đừng vào mà!!!!!!! – Tôi hét rất lớn… Một cô gái không quen , trong bộ đồng phục tiếp viên với hành động kỳ quoặc chắc hẳn đã làm cho anh nổi cáu. Anh chau mày: - Cô bị điên hả??????? – Anh quát tôi, rồi rút ví, lấy 2 tờ tiền gài vào ngực áo tôi – Buông ra và đi đi, đừng giở trò!!!!!!!!!!!! Nói rồi, anh bực bội bước nhanh, không quên lẩm bẩm: - Đi đái cũng không yên!!!!!! Tôi mất bình tĩnh, kèm theo rất nhiều sự tức giận, móc hai tờ tiền mà anh vừa nhét vào ngực mình, chạy theo anh rất nhanh. Đột nhiên, anh đứng sựng lại, vì chạy theo quá gấp, tôi vấp đập mặt vào lưng anh…. Ngay ở lúc đó… Tôi đã thấy…tim anh ấy… chỉ từ đằng sau thôi… đập rất nhanh… nhưng trong một giây… khi má tôi chạm vào bờ vai ấy…. Ấm áp… ấm áp vô cùng… Cảm giác đó chỉ thoáng qua trong một giây. Một giây ngắn ngủi theo đuổi suốt cuộc đời. Tôi bừng tỉnh ngay sau đó khi bờ vai anh lập tức run lên bần bật. Anh lao thẳng về phía người đàn ông và bạn gái mình. Một vụ ẩu đả đã diễn ra rất lớn ngày hôm đó. Anh quơ chiếc ghế sắt đập vào đầu gã trai to con nọ. Họ đánh nhau và đã có đổ máu. Tôi vội vã can ngăn, nhưng chẳng làm được gì. Hai người đàn ông cùng hất tôi ngã, đôi giày cao của tôi gãy gót khiến tôi trẹo chân đau đớn không tả xiết, và ngồi bệt nơi… chiến trường. Bạn gái anh thì ôm tai, la hét, kèm theo những tiếng xì xồ mà tôi không hiểu được. Vụ việc chỉ được giải quyết khi có bảo vệ của vũ trường can thiệp. Họ lôi cả 3 người tống ra đường. Ngay lập tức bạn bè hai bên đều ra hết để can ngăn. Chỉ còn lại mình tôi ngồi chèm bẹp trước cửa toilet, không một ai đỡ dậy. Vì tất cả mọi người đã vội vã chạy đi xem ẩu đả cả rồi. Sau đó, tôi không rõ chuyện gì xảy ra nữa. Phải khó khăn lắm, tôi mới lê lết với đôi chân tập tễnh vào ngồi nghỉ tại gian bếp của vũ trường. Dăm ba người qua lại hỏi thăm vài câu xã giao, rồi lại lao vào công việc ồn ào của họ. Tôi cứ ngồi ở đó cho tới giờ club đóng cửa…. Chắc cũng cỡ gần 3h sáng. Chân thấp chân cao, tôi thay đồ để ra về… Tới cửa… Tôi thấy anh… Vẫn ngồi ở đó, như đang đợi chờ ai… tay cầm thuốc lá, bộ dạng mệt mỏi, mặt có vết máu dài… Tôi nhìn anh, chăm chú… rồi bỏ đi. Tôi chẳng là gì của anh ta, làm sao có thể tham gia để hỏi han rằng: “Anh đang bị làm sao thế hả?” Như vậy, chẳng phải rất vô duyên sao? Tôi toan bước đi. Bỗng dung nhớ ra 2 tờ tiền mà anh nhét vào ngực áo mình. Tôi lập tức hớt hải quay lại với cái chân đau. Đứng trước mặt anh, một khoảng cách rất gần, tôi nói khá nhỏ: - Này anh kia – Rồi chìa 2 tờ tiền về phía anh – Của anh này, trả anh Anh ngước lên, nhìn tôi, vội vã ném điếu thuốc, đứng dậy, phủi quần, lấy chân di điều thuốc vừa vứt. Rồi tỏ vẻ lung túng, anh nói: - Xin lỗi em, lúc nãy có chút anh hiểu lầm… Tôi vô cùng ngạc nhiên với thái độ của chàng trai này. Đặc biệt là anh ta có thể xưng hô “anh – em” một cách…. Khó tả đến như vậy. Tôi cười: - Ừ, không có gì, anh cầm lại tiền đi – Tôi quơ quơ hai tờ tiền về phía anh – Sao còn ở đây mà không chịu về? Muộn rồi đó. Chuyện gì đã qua rồi thì thôi, đừng buồn. Không nên tiếc những thứ không xứng đáng… Đời còn có rất nhiều người tốt… Tôi thao thao bất tuyệt giảng đạo lý, chưa kịp dứt câu thì bị anh chặn họng: - Anh đứng đợi em. Câu nói của anh khi đó làm cho tôi tê người. Tôi không biết có phải vì, khi bạn gặp một ai đó thuộc về mình một cách rõ ràng, thì những câu nói rất giản đơn sẽ bỗng dưng như luồng điện giật, làm bạn cứng người... Cảm giác đó chỉ có những người đã từng trải qua mới có thể diễn tả nó một cách rõ ràng.... ..................................... - Này anh.. - Nằm bên anh, tôi quay sang hỏi khẽ... - Sao thế em yêu? - Anh có nhớ lần đầu tiên anh cõng em không? - Nhớ chứ, đó là lần anh đợi em trước cửa club... Chân em đau, và anh đã cõng em một đoạn rất dài... - Cõng về tới nhà luôn đó... Phải 3,4 cây số... - Ừ, em cũng ít có ác lắm... - Không, phải nói là... em can đảm mới đúng chứ... Dám để cho người lạ cõng về nhà. - Sai rồi, vì anh quá đẹp trai. Em dại trai nên không cưỡng lại được vẻ đẹp trai của anh! Ngày hôm đó - cái lần thứ hai chúng tôi gặp nhau để bắt đầu hẹn hò, đã xảy ra biết bao nhiêu là chuyện. Tôi cũng không hiểu nữa, một người vừa đánh nhau vì bạn gái ngoại tình... chưa nguôi ngoai vết thương lòng "to lớn", đã ngay lập tức "đạp" cuộc đời mình vào một cô gái rất bình thường như tôi. Phải chăng... tất cả là duyên số? Mọi thứ, đã được sắp xếp ngay từ đầu? Tôi còn nhớ rất rõ từng chi tiết nhỏ của ngày ấy.... Nhớ cả cái giọng choe chóe hú hét của cô bạn gái người Trung Quốc của anh trong điện thoại, gọi tới khi anh đang cõng tôi và nói tôi nghe máy giúp. Cô ta nói hết tiếng Anh rồi tiếng Tàu... mà tôi đâu có hiểu. Lúc ấy, tôi còn nói với anh, chắc chị ta đang chửi tôi đó. Rồi cả hai chúng tôi phá lên cười rất to. Chúng tôi đã bắt đầu đến với nhau theo đúng kiểu... KHÔNG HIỂU VÌ SAO LẠI THẾ???? KHÔNG HIỂU VÌ SAO CÓ THỂ? .................... Chúng tôi bắt đầu do định mệnh. Chia tay nhau cũng vì định mệnh. ...................... Khi chúng tôi yêu nhau, anh thuê một căn chung cư và cùng tôi sống ở đó. Lúc đầu, tôi không muốn như vậy. Như thế thì... mang tiếng lắm. Gia đình anh khá giả, tôi lại chỉ là một cô gái có công việc làm bán thời gian bình thường. Nhìn vào đã khập khiễng chẳng xứng đôi. Thêm chuyện nhà cửa, hẳn người ngoài nhìn vào chẳng mấy ai ưa... Nhưng yêu nhau, được ở bên nhau là hạnh phúc. Những suy nghĩ ấm ức dần dần cũng được anh giải tỏa phần nào. Người yêu tôi hay ghen... Thành ra, tôi không thể đi làm đêm hôm, ăn mặc hở hang như trước nữa. Tôi chuyển sang công việc tại một siêu thị nhỏ, với vai trò thu ngân. Những ngày tháng ấy vui vẻ vô cùng. Mặc dù, bạn bè của anh thì ngày một thưa thớt hơn. Họ khá không hài lòng khi anh không còn như xưa nữa. Phần lớn thời gian, anh dành cho công việc ở chỗ bố, còn lại là cho tôi, không đi chơi, không tụ tập. Cũng có đôi lần anh ngỏ ý muốn tôi ở nhà thôi... không phải lo toan quá nhiều hay làm việc vất vả để làm gì cả... Song, tôi vẫn nói với anh là... cứ để tôi đi làm đi... Bởi vì ai cũng cần tự lập cả. Chúng tôi đã bên nhau một thời gian, nhưng chưa bao giờ anh đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ. Việc anh ra ở riêng cũng gây không ít ồn ào trong nhà. Bố mẹ anh phản đối dữ lắm. Nhưng anh nói là, anh muốn thử sống một mình xem sao... Thế nên họ cũng phần nào cho qua chuyện. Mỗi lần, bố mẹ anh đến... tôi đều phải đi ... trốn. Nếu mà tình cờ gặp, thì nói là bạn sang chơi, hoặc biết bố mẹ anh gần tới nơi... thì tôi chạy đi nơi khác. Tôi thông cảm cho anh khi giấu chuyện của chúng tôi với gia đình. Bởi nhìn bố mẹ anh thôi, đã đủ thấy họ "khó" quá đỗi... Anh nói, nếu họ biết, sẽ rất phiền... Tôi tin anh, tin vậy. ......................... Nhưng rồi, chẳng chuyện gì giấu mãi được đâu. Lâu lâu, nó cũng phải "lòi ra" chút đỉnh... Vài lần hoài nghi rồi thì cũng bung bét hết. Mẹ anh biết chuyện. Rằng thì thời nay cũng khác ngày xưa, nhưng những bà mẹ bây giờ vẫn hay có thói quen... thương con theo kiểu cũ. Mẹ anh vẫn cho rằng, chỉ có gia đình mới là người có thể yêu thương và định hướng cho anh một cách rõ ràng. Bà tìm mọi cách cấm cản... Mai phục.... và làm nhục tôi. Bà đuổi tôi ra khỏi nhà khi mà anh không có đó... Những lúc như vậy, tôi hầu như im lặng. Tôi biết, bà là người đã mang anh đến với cuộc đời... Nói một cách gián tiếp, chính bà là người đã tạo ra món quà tặng - là anh - vô giá ở bên tôi. Tôi không bao giờ dám cãi lại bà cả... Hai mẹ con anh xung đột ngày một gay gắt vì tôi. Được một thời gian thì bà thay đổi chiến thuật. Trước mặt anh, bà tỏ vẻ chấp nhận tôi, chỉ có bố anh là còn đôi chút hậm hực tôi. Nhưng sau lưng, thì là một thế giới hoàn toàn tăm tối đang mỉm cười với tôi ở đó. Bà làm cho tôi căng thẳng vô cùng. Đôi lần, tôi tâm sự với anh, anh gạt tay: - Mẹ anh hiền lắm. Mẹ đã chấp nhận em rồi. Em đừng thành kiến với mẹ như vậy... Tôi cảm thấy buồn bã và bồn chồn trong người. Ăn không ngon, dăm bữa lại buồn nôn, ói mửa. Vào một ngày mưa nọ, bố mẹ anh hẹn gặp tôi và nói với tôi rằng anh đã có người khác, và rằng bởi vì thương hại tôi nên nói cho tôi rõ để cho anh và người mới tới với nhau được hạnh phúc trọn đường hơn. Như mọi lần, tôi vẫn bình thản trước những gì họ nói. Lại một trò mới, để chia rẽ mà thôi. Tôi im lặng lắng nghe và dạ vâng lễ phép. Nhưng không hiểu sao mặt tôi tái mét rồi mắc ói liên miên... Mẹ anh nhìn tôi như muốn phát điên, bà chau mày: - Đừng nói với chúng tôi là cô đang có thai đấy nhé?????? Tôi ngước mặt nhìn bà, tay vẫn bịt miệng vì cơn buồn nôn cứ tràn lên cổ họng - Dạ... dạ... chắc không phải đâu cô ơi... Bà gắt gỏng: - Không có thì tốt. Có thì bỏ ngay cho tôi. Đừng có lôi con cái vào cuộc chơi ba bữa nửa tháng của nhà này. Ở đây không chứa chấp! Tôi chẳng lạ lẫm gì với những lời nói cay độc này. Những gì bố mẹ anh dành cho tôi vốn vẫn độc ác theo thói quen như vậy. Vì tôi không xứng với con họ... Không xứng mà... ......................... Nói rằng, tôi không suy nghĩ về chuyện anh có người khác...chắc là nói dối... Bởi đêm hôm đó, khi về nhà, nằm bên cạnh anh trên chiếc giường mà chúng tôi vẫn thường mặn nồng, chăn gối... Tôi vòng tay ôm chặt lấy anh, hôn nhẹ lên môi anh, nhìn anh...: - Anh, có khi nào anh có người khác mà em không biết không? Anh quay sang nhìn tôi, ánh nhìn hơi trách móc: - Em không tin anh sao? Tôi cười rồi hôn nhẹ lên má anh: - Tất nhiên là tin nhưng vẫn muốn hỏi... - Chà, sai lầm của phụ nữ là hỏi quá nhiều đó. - Nói rồi, anh lấy tay véo mũi tôi. - Á, đau quá! - Tôi khẽ la lên - Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương em... - Nếu anh làm tổn thương em thì sao...? Tôi chưa nói hết câu thì anh đã hôn tôi đắm đuối... như cách chúng tôi... vẫn thuộc về nhau như thế... . . . Thì sao... ........................... Vài ngày sau đó, không biết có chuyện gì, anh trở về nhà trong tình trạng say xỉn. Từ ngày chúng tôi chung sống, chưa bao giờ tôi thấy anh say đến thế. Tôi đỡ anh vào nhà nhưng anh hất tay tôi ra và xô tôi ngã... - Cô buông tôi ra, con đĩ!!!!!!!!!! Tôi hoàn toàn shock khi nghe anh nói câu đó. Anh chưa từng nặng lời với tôi chứ đừng nhắc tới chuyện chửi bới. Nhưng bởi vì nghĩ anh đang say, nên tôi vẫn cố gắng lết về phía anh và đỡ anh vào giường. Áo anh thấp thoáng những vết son môi, khiến tôi hoảng hốt và quện trong hơi men là mùi hương nữ giới còn mới và rất lạ... Lần này, anh hung hãn hơn... Anh tát tôi thật mạnh, khiễn tôi đổ gục xuống sàn nhà: - Cô có thai với ai? Mà phải lén lút, phải giấu tôi????? - Không, em không có! - Nước mắt tôi bắt đầu giàn dụa vì đau, vì sợ, vì ngỡ ngàng...Trước tới nay, ngay cả khi bị bố mẹ anh làm gì đi chăng nữa, tôi chưa một lần khóc, không một lần trách móc, chưa từng chịu hé răng.... Nhưng lần này, cảm giác sao mà quá ư cay đắng. Sáng hôm sau, sau một đêm tôi thấp thỏm chăm lo cho anh trong cơn say rồi thiu thiu ngủ... Tỉnh dậy, tôi không còn thấy anh ở nhà nữa... Tôi gọi điện thoại, nhưng anh không nghe máy. Nhắn tin mà tới cả tiếng không thấy trả lời. Lòng tôi râm ran lửa đốt. Mẹ anh gọi cho tôi và nói bà cần gặp tôi ngay lập tức. Dù tâm trạng bất an, nhưng tôi vẫn cố gắng lật đật tới chỗ hẹn với bà. Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy mẹ anh sang trọng ngồi trong quán cafe quen thuộc, khi tôi bước vào, bà không buồn ngước mắt nhìn lên khi tôi chào, vẫn nhấp mép với tách trà như thường lệ. Bà hất mắt sang đường rồi nói: - Nhìn đi, tin hay không tùy cô. Nhưng bây giờ, chỉ còn có cô là vật cản trở duy nhất cho cái nhà này. Cô mà chịu buông tay, thì đã êm chuyện. Chẳng qua thằng con tôi, nó có nghĩa quá, nên mới cưu mang vớt vát, thương hại cô. Tôi nhắm mắt đếm từng chữ cho đến khi mẹ anh dứt lời, tôi mới mở mắt nhìn theo ánh mắt của bà. Ánh nhìn sắc lẹm ấy dắt tôi qua cửa sổ, nhìn sang bãi đỗ ô tô bên đường. Anh bước xuống xe cùng một cô gái. Cô ấy nhảy lên và khoác tay anh. Anh cười, cô ấy hôn nhẹ vào má anh và hai người ra phía sau cốp xe lấy đồ... dường như chuẩn bị sang quán cafe này. Tim tôi đau quặn lại. Nhưng tôi biết rằng mình phải tin anh. Chân tôi bước nhanh ra khỏi cửa, tôi bước sang đường từng bước chân hướng về phía anh ở đó. Ánh nhìn anh va đập vào tôi nảy lửa. Bỗng nhiên, anh đứng sững lại và tôi cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau như vậy trong một bầu không khí ảm đạm. Cô gái buông tay anh ra và quan sát cả hai chúng tôi. Cảnh tượng ấy đọng lại trong tâm trí tôi trong vài giây rồi biến mất mãi mãi. Có lẽ... một chiếc xe... đã va phải tôi... Hình như thế... Điều cuối cùng tôi cảm nhận thấy... Là rất đông người xung quanh mình, là vòng tay của anh đang ôm tôi trong nước mắt, là câu nói như hét lên đến xé lòng của anh: "Mẹ, mẹ có cần tàn nhẫn đến thế này không????????" Tôi cố gắng mấp máy môi những lời cuối cùng: - Hình như... em... chưa.. nói... hết... với anh... phải không... Nếu anh làm tổn thương em... em sẽ... biến mất... thật đấy... Và đó là... câu nói cuối cùng của tôi. .................. Những ngày sau đó. Anh chìm trong. Rượu. Những cơn say. Ảo giác. Và chúng tôi mãi chỉ có thể.... Chuyện trò với nhau... Trong những giấc mơ... Căn hộ chung cư phía Nam thành phố, không phải hướng Mặt trời, giờ chỉ còn mình anh nơi đó... À mà, đúng là... khi "ra đi"... tôi có mang trong mình một cái gì đó... nó thuộc về anh... thuộc về tôi... Nhưng cuối cùng... nó cũng rời anh... để đi theo tôi... đi cùng với tôi... ......................... - Em đã bảo mà... Ma kết với Cự Giải... chẳng hợp nhau được đâu, không ở bên nhau được lâu... Gào, 24/8/2011 Kết: Yêu nhau thì phải tin nhau. Tin nhau đừng làm đau nhau :) Không còn tin nhau, sẽ phải hết yêu nhau. Khi hết yêu nhau, sẽ mãi rời xa nhau. Lúc đó, thấy đau, đã muộn.
(Xem thêm)

lê nguyễn đạo

Hk,
Mình mới mua Experia M2 được mấy tuần, qua quá trình sử dụng mình thấy chất lượng loa của m2 lúc nhận cuộc gọi không được chuẩn. Nghe người nói ở đầu dây bên kia như là bị ngạt mũi ấy, giọng của người ở đầu bên kia nói chuyện với mình không không thật và trong. Đôi lúc sóng cũng chập chờn. Không biết đây là lỗi phần cứng hay là phần mềm nhỉ? Có bạn nào dùng M2 bị như mình không? chia sẻ cách khắc phục giúp mình với
(Xem thêm)

Trần Hữu Thành

cái này bị lỗi phần cứng đó bạn , mình nghĩ là do lỗi nhà sản xuất . IC âm thanh bị lỗi nên có...
Chào các bác. Em có chuyện mong nhờ các bác tư vấn giúp. Em với nàng quen nhau được hai năm. Do bố mẹ nàng khá cổ hủ nên cô ấy ra trường đi làm một năm mới cho dẫn người yêu về ra mắt. Nói thật với các bác em đã 25 nhưng lần đầu ra mắt cũng lúng túng chỉ sợ các cụ phật lòng. Bọn em định dịp trung thu về ra mắt các cụ, không biết mua q uà gì nữa. Định là mua bánh trung thu nhưng ngày đó nhan nhản bánh, theo các bác nên mua gì độc độc chút để ấn tượng ngày đầu? Mong các bác cho em ít kinh nghiệm để lấy lòng các cụ với?
(Xem thêm)

thu

Haha, năm ngoài tôi về ra mắt bme vợ, cũng mua bánh trung thu, được cái bánh mình mua đẹp, ngon,...
Em không né tránh anh, nhưng em muốn bình tâm lại sau mọi chuyện. Muốn xác định lại cuộc sống của mình. Mashimay Em chỉ muốn xin lỗi anh và chị ấy, sau tất cả những gì đã xảy ra. Giới hạn của sai trái do mỗi người đặt ra. Dù vô tình hay cố ý, thì bản thân em cũng là người có lỗi. Như trước giờ em đã nói và từng hứa với anh. Dù mình không là gì, với tư cách bạn bè, em cũng sẽ ổn thôi, sẽ tự lo cho mình được. Không làm vướng bận ai cả. Sẽ làm việc thật tốt. Sống vui tươi và hạnh phúc từng ngày. Tất cả là cho bản thân em. Em sống tốt là được mà, đúng không. Anh có một gia đình. Lúc chị ấy nói chuyện với em. Em biết, chị ấy thương yêu anh. Vậy là đủ rồi. Vậy nên, anh cố gắng sống hạnh phúc nhé. Với ai cũng được. Miễn là anh hạnh phúc, vậy em cũng thấy vui. Em có một công việc, một tương lai tươi sáng. Có cha mẹ và bạn bè xung quanh. Họ yêu thương em vô điều kiện. Hạnh phúc, chỉ là trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Với em, đơn giản vậy thôi. Cuộc đời này, ngắn lắm. Mệt mỏi cũng nhiều rồi. Đừng làm khổ bất kỳ ai anh ạ. Cả anh, chị ấy, và em, phải sống hạnh phúc. Em thật sự mong như vậy. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Ừ thì, em sẽ tập trung vào vài thứ trước mắt, như trước giờ vẫn thế. Với anh, em không có gì phải hối hận cả. Là say nắng, thích, hay là thương... thì cũng như nhau cả. Đó là tình cảm. Bản thân nó không sai, nhưng người biết sai mà vẫn làm, mới là người có lỗi. Chắc em sẽ thích anh vài ngày nữa, vài tháng nữa (có lẽ thế)... vài năm nữa thì chưa chắc. Anh cứ sống và đi con đường của riêng mình. Em sẽ không làm ảnh hưởng gì đâu. Hai chúng ta có hai cuộc sống cần phải sống và cố gắng mà, đúng không? Em không né tránh anh. Nhưng em muốn bình tâm lại sau mọi chuyện. Muốn xác định lại cuộc sống của mình. Muốn biết thật ra thứ tình cảm này rốt cuộc là gì. Bản thân em đến giờ vẫn còn rất mơ hồ. Anh cũng sẽ bình tâm lại sau mọi chuyện chứ? Đừng nóng tính mà hãy suy nghĩ thật kỹ mọi việc. Biết điểm yếu của mình, tự anh sẽ khắc phục và cải thiện dần dần thôi… Một thời gian sau nữa, em không rõ là bao lâu. Nếu có duyên, em hy vọng chúng ta sẽ gặp lại, trong một hoàn cảnh khác. Còn nếu không có duyên, thì âu cũng là số trời. Không có gì phải tiếc nuối cả. Cảm ơn anh đã có một khoảng thời gian ngắn, chia sẻ với em mọi điều. Giống anh em ruột nhỉ. Em tuy nhỏ hơn anh, nhưng cũng biết suy nghĩ và định hướng rồi. Anh cũng còn rất nhiều việc phải làm. Ráng lên nhé. Chỉ cần làm một người đàn ông bản lĩnh, là chỗ dựa cho gia đình, thì đã là một thành công lớn rồi. Lúc mệt mỏi quá thì nghỉ chân và yêu thương mình một chút nhé. Đừng o ép bản thân, tội lắm! Mục đích cuối cùng của cuộc đời này không phải là tiền tài, địa vị, danh vọng, giàu sang... Mà đối với em, việc cuối cùng mà ai cũng mong muốn, là một cuộc sống thật sự hạnh phúc. Em tin, anh hiểu tất cả những gì em đang nói. Nhất định, anh phải hạnh phúc đấy, còn em, rồi cũng sẽ ổn cả thôi. Vài nét về blogger: Nếu đã không thể nắm giữ, thì tớ sẽ tập buông tay và không bao giờ níu kéo :) - Mashimay. Bài đã đăng : Gửi em, cô gái nhỏ! , Những gì đã qua , Người như em Cảm ơn quá khứ , Gia đình - hai tiếng thiêng liêng , Người con đất Quảng , Bầm mông thì đã sao? , Phép thử tình yêu , Cho một nửa của mình , Rồi sẽ lại yêu , Nông thôn ngày mất điện , Chuyện nàng 'đẹp' , Từ điển bản thân , Hoa hồng đỏ giờ đã đổi màu , Lạc mất niềm đau , Sống là học cách yêu , Giáng sinh mùa lũ , Tớ biết mình là người hạnh phúc , Cài lại trái tim .
(Xem thêm)
nên như thế nào, cách ứng xử như thế nào để giữ tình yêu của mình,cô ấy trước đây là người chủ động chia tay anh ấy vì chê anh chưa có nhà, có đất,giờ lại nhắn tin nói hối hận vì đã mất một người thương mình, mât một tình yêu, cô ấy còn nt la: em sẽ mãi đợi,sẽ luôn đứng 1 chỗ khi nào anh muốn tìm, anh sẽ thấy....tôi biết người yêu tôi đã không còn gì với người con gái đó, vẫn rất yêu tôi, nhưng đôi lúc vẫn thấy hơi ghen làm anh buồn... tôi nên ứng xử như thế nào cho khéo léo?
(Xem thêm)

Phuongnhung Nguyen

Chào bạn, Có lẽ bạn đang rất khổ tâm về chuyện này, để giúp bạn bình an hơn và có những phương...
Cánh tay anh đã quá mệt mỏi khi phải nắm chặt tay em. Buông tay em cũng là cách anh tự buông lơi lòng mình khỏi những chói chặt của yêu thương. Anh tự rời xa, dù anh vẫn luôn dõi theo em, luôn ngoảnh đầu nhìn em một khoảng lưng chừng. Nhưng những bộn bề cứ vây lấy những yêu thương hôm nào, mà đôi ta chẳng thể tìm ra lối thoát cho một sự bình yên. Đã có lúc đôi chân anh mệt mỏi, song chẳng thể ngừng bên em và ngừng đi nỗi nhớ vô hình cứ bủa vây lấy mỗi khi đêm về. Cuộc sống em luôn là những bộn bề mà anh không sao tìm thấy chỗ của mình trong đó, thậm chí chỉ để ngồi và chờ đợi. Ngày không em anh lại tìm về những cơn mưa như tìm về một vùng trong tâm trí vừa mới đánh mất. Cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. "Anh chẳng giữ nổi em đâu". Đó là câu anh muốn nói với em hàng ngàn lần nhưng đôi khi con tim lại lỗi nhịp, cứ chặn lại mỗi khi em ôm chầm lấy anh, rồi lại buông lơi, lại lạc lõng... Cái bóng của người cũ quá lớn, lớn đến nỗi anh chẳng thể nào can đảm đánh đuổi hình bóng ấy ra khỏi tâm trí em. Bên em, đôi khi anh lại cảm giác như chúng ta lội ngược dòng về hai phía. Anh thấy mình đã lạc mất em trong khoảng trời nào đó một cách vô hình. Anh biết sự ra đi của anh là ích kỉ nhưng vắng anh, em sẽ được bình yên, để cho con tim em chọn ra lối đi của riêng mình. Anh chẳng muốn đến những nơi em và người ấy đã có một khoảng kỉ niệm. Anh chẳng muốn trong tim em có một chút nào về hình bóng cũ. Nhưng cấm làm sao được khi em và người ấy đã quá yêu thương, từng tràn đầy hạnh phúc. Nhưng hãy đặt nó xuống, hãy đi với anh, chúng ta sẽ cùng nhau đi tiếp đoạn đường. Dù anh biết có lúc anh phải dừng lại. Khoảng thời gian xa em, anh chật vật với những xúc cảm trong tim. Có lúc anh tưởng chừng không thể vắng em dù một phút nhưng anh phải buông tay vì anh quá mệt mỏi. Phải chi những lúc như thế em lại siết chặt vòng tay, lại khóc thì có lẽ anh chẳng thể buông đâu. Thế nhưng trong em, anh không tìm ra một cảm giác gọi là "đánh mất". Giá như anh không gặp em, không gặp một cô bé bên kia đường thì giờ đây có lẽ anh chẳng có những bồn bề ấy. Nhưng trong cuộc sống phải lí trí, phải nhớ rằng không tồn tại hai chữ “giá như”. Thế nên anh để em đi về phía hình bóng ấy, để em được sống trong những ngày đầy nắng, và hãy bỏ mặc anh. Anh cũng sẽ quên em mau thôi. Xa em nhưng đôi lúc hãy cho anh ngoảnh đầu nhìn lại về phía em là đủ. Tình yêu trong anh chẳng thể thay thế. Anh hiểu nhưng có lẽ nó đã quá trễ. Lúc này, đôi tay đã quá siết chặt yêu thương, vì thế anh chẳng thể quay đầu về phía trước dù anh đã đi, và đôi tay đã buông lỏng. Khoảng trời vắng em sẽ không là những ngày buồn, vì đâu đó anh vẫn được ngoảnh đầu nhìn về phía hạnh phúc, chính là em.
(Xem thêm)

Thành viên tích cực

1

heocoiannhieu68

2 lượt cảm ơn
2

ngocxinhgai

1 lượt cảm ơn
3

loginphienqua

1 lượt cảm ơn